Câu chuyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng đã nói với em điều gì, hãy nói cảm nghĩ của mình


Đề bài: Câu chuyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng đã nói với em điều gì, hãy nói cảm nghĩ của mình.

Đọc xong truyện: Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng em có cảm nghĩ ngay rằng để giải thích mối quan hệ lao động của mỗi người, trong xã hội, người ta dùng ngay các bộ phận hoạt động trên cơ thể con người để tạo nên một truyện lý thú mà sâu sắc này.

Sự thật thì chẳng ai nghĩ lại có chuyện các bộ phận cùng sống trên cơ thế con người mà lại ghen tị với nhau. Nhưng ý nghĩ sâu xa của nó lại có thể diễn ra đó. Vì không phải không có con người cùng sống trong một làng một xóm, cơ quan mà muôn tách mình ra, bởi lòng ghen tị hẹp hòi hoặc tự cao tự đại.

Bởi vì suy nghĩ hời hợt, nông cạn nên có một hôm cô Mắt cho mình làm việc nhiều nhất, quan trọng nhất, rồi bị lây bệnh ấy là bác Tai và cậu Chân, cậy Tay, ai cũng thấy mình là ghê quá, từ xưa đến nay chưa ai nói đến thì không thấy gì, nay có cô Mắt đặt thành chuyện mới bực mình, khó chịu.

Đến bác Tai tưởng như được nghe nhiều sự lạ, thế mà cũng vào hùa, theo họ đi làm cái việc kiện lão miệng như dấu tên ngồi không ăn bám, không lao động, không nghĩ đến ai.

chan-tay

Đang mang một tâm trạng bất bình với nhau, nên khi gặp lão Miệng, họ không cần nghe lão trình bày mà thông báo ngay rằng từ nay họ không làm việc nữa, rồi bỏ đi.

Biết làm thế nào được, từ đó lão Miệng đành ngậm lại không được ăn uống gì. Lão thấy mệt mỏi, nhưng rồi mọi bộ phân đều thấy rã rời. Cô Mắt thì ngày càng lờ mờ khi nhìn mọi vật, đôi mi nặng nề, muốn ngủ cũng không nhắm lại được… Cậu Chân, cậu Tay thì không còn muốn đi lại, giơ tay đề nhảy nhót, vui đùa nữa. Bác Tai thì thay bằng tiếng nhạc, tiếng hò hát là tiếng ù ù như xay lúa… Tóm lại, tất cả đều lừ đừ, run rẩy không còn sức sống nữa. 

May thay, bác Tai phát hiện ra cái vô lý mà lại rất có lý của lão Miệng, Lão không được ăn thì mọi bộ phận sẽ tê liệt. Mà thực ra lão cũng có trách nhiệm là nhai, nuốt, làm nhiệm vụ nghiền nát thức ăn thành chất bổ nuôi cơ thể.

Vì vậy khi các bộ phận nhận ra việc làm của lão Miệng thì cũng nhận ra rằng mình sống được, trông thấy được, nghe được, đi lại được là nhờ cái Miệng, nghĩa là sống ở đời mỗi người một nhiệm vụ do xã hội phân công.

Hình như có lần nào đó Bác Hồ kể chuyện chiếc đồng hồ tương tự câu chuyện này, chỉ có điều Bác lấy cái đinh vít nhỏ để kết luận “Nếu cả chiếc đồng hồ rất đẹp, chạy được đều đặn nhưng không có cái đinh vít nhỏ cấu tạo các bộ phận lại với nhau… thì nó chết”. 

Từ câu chuyện em có cảm nghĩ rằng qua câu chuyện này người ta muốn đặt ra vấn đề: Sống trên đời, mỗi người một việc, không nên ghen tị, đố kỵ nhau.

Người ta tách bộ phận trên một cơ thể ra để tạo nên câu chuyện “kỳ lạ” này. Cái hay, cái đúng là ở chỗ “kỳ quặc” ấy, còn các bộ phận trên cơ thể thì không có bộ phận nào làm việc nhiều, làm việc ít, nhưng có thể có bộ phận này quan trọng hơn bộ phận kia. Ví dụ mắt vả chân, tay, miệng và tai. Nhưng cũng chỉ là sự so sánh tương đối mà thôi. Người ta đã có câu: Từ chân đến đầu, đau đâu khổ đấy. Đó là chân lý.

Thu Huyền
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • câu chuyện chân tay tai mắt miệng
  • cau chuyen mat mui mieng
  • cau chuyen mieng va chan cai nhau
  • cau chuyen ve tay chan mieng
  • chuyện tai mắt mũi miệng
  • Suy nghĩ về vấn đề đặt ra trong chân tay tai mắt miệng

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI