Câu chuyện tâm sự của lọ mực


Đề bài: Một đêm thức giấc, em tình cờ nghe được những tâm sự của lọ mực qua câu chuyện của chứng với bạn bè. Em hãy thuật lại câu chuyện ấy.

NHỮNG GIỌT MỰC

Những đêm trăng như đêm nay, đứng gần cửa sổ, hắn chứa cả trăng, sao, bầu trời yên tĩnh. Vài cành cây bên cửa dao động làm cho mảnh thế giới in trên Bình Mực sinh động, đẹp tuyệt vời. Tất cả mang một màu xanh hơi tối. Nếu một chú kiến lạc vào thế giới nhỏ bé, xinh xắn ấy, chú sẽ biến thành thi sĩ.  

Vì vậy, Bình Mực của chúng ta hóa ra một vật mơ mộng.

Bình Mực đổ từ cái miệng tròn vo của hắn, mực trào ra, hào hứng như bọn tù vượt ngục. Mặt ông Bàn thêm một vết đen lớn khủng kiếp. Đó là lý do khiến ỏng Bàn giận dữ, nói những lời cay đắng, trách móc lung tung. Tai họa xảy tới từ hồi chiều.

Bình Mực đã công khai nhận lỗi, dù chậm, nhưng Bàn cũng hài lòng. Ông già rồi, không chứ ý tới dung nhan mình. Vết mực loang lớn thật, nhưng so với những hình vẽ lăng nhăng, những vết dao chém, nó cũng chẳng làm ông xấu hơn được. Tuy nhiên ông Bàn vẫn dọa:

– Bây giờ anh mới biết lỗi à? Tôi sẽ quẳng anh xuống đất, cho anh vỡ tan xác ra. Ổng Bàn rung nhẹ, các khớp gỗ kêu cót két. Nhiều vật tưởng ông quyết liệt hạ Bình Mực, đều hoảng kinh. Cụ Sách cất tiếng:

– Xin ông Bàn bớt nóng.

Những cây Bút Mực cũng cuống quít can ngăn:

– Anh Bình Mực thật dễ ghét, nhưng thiếu anh ấy, chúng cháu mất kho nhiên liệu, hóa vô dụng. Mong ông Bàn nghĩ lại.

Chỉ có Bút Chì im lặng. Đương sự rất đắc chí vì có thế tự lực tự cường. Hắn viết ra những chữ mờ nhạt, nhưng khỏi cần nhờ vả, lệ thuộc anh nào. Bình Mực sống chết chẳng ăn nhập gì tới hắn. Bút Chì mang tiếng là ích kỷ và vụng về. Hắn phải đeo kè kè ở sau đuôi một cục tẩy tròn, chuyên lo việc xóa đi những bước đi lỗi lầm của hắn.

Những Bông Hoa thuộc loại tình cảm nghe chuyện cãi vã, xô xát đã thất kinh. Giọng Hoa rua rẩy : 

– Ông Bàn chớ làm vậy! Ông Bàn chớ làm vậy!

Chi có ông Cung Tên, vật từng trải, lão luyện là biết ông Bàn dọa chơi. Một vật dễ giận, dễ to tiếng, rồi dễ nguôi như ông Bàn, ít khi làm chuyện ác độc.

Bình Mực thủy tinh cũng sợ hãi. Rơi từ mặt bàn xuống chắc tan xác thật! Nhưng vật đãng trí và mơ mộng này lại tự an ủi bàng trí tưởng tượng, cần quái gì. Hắn nghĩ. Nếu tan thành trăm mảnh, ta sẽ làm trăm mảnh lóng lánh sáng, trăm mảnh mang hình trăng tròn, trăm mảnh bầu trời ngoài khung cửa số… không còn giọt mực nào dính trên thủy tinh, cả trăm mảnh sẽ trong veo…

lo-muc

Đêm nay, Bình Mực của chúng ta hóa ra một vật mơ mộng

Tuy nhiên, trăm mảnh rực rỡ đó không sống lâu, sẽ gặp nhau trong sự tăm tối của thùng rác. Kẻ mơ mộng, sau phút tưởng tượng tới sự tan tành đẹp đẽ, bỗng biết ớn:

– Tôi đã nhận lỗi rồi mờ. Tôi xin hứa sẽ cẩn thận hơn.

Bình Mực chưa dứt lời, mọi vật bỗng nghe tiếng khớc. Tiếng khóc vang lên từ trong lòng Bình Mực. Tiếng khóc tỉ tê, tuyệt vọng. Mọi vật sững sờ, im lặng lắng nghe. Ông Bàn bối rối trước tiên: Này chú Bình Mực, ta dọa chơi vậy thôi, sao mà nhút nhát quá vậy?

Bình Mực cãi:

Ông lầm rồi, tôi đâu có khóc.

Quả vậy đó là tiếng khóc nhỏ bé của ba giọt mực cuối cùng, còn dọng dưới đáy bình.

Ba giọt mực tụ lại như một giọt nước mắt đen lớn buồn thảm. Hàng ngàn giọt mực đã đến rồi giã từ bình mực. Bình mực biến thành nơi tạm trú của chúng. Mới đầu vật mơ mộng này cũng lưu luyến tất cả những khách trọ. Sau, quen đi, hắn trở về với nếp sống riêng tư.

Tiếng khóc của ba giọt mực khiến hắn kinh ngạc.

Bông Hồng khe khè hỏi:

– Làm sao các em khóc ?

Một giọt mực nghẹn ngào:

– Bọn em đang khô dần. 

Giọt mực thứ hai:

– Chúng em không bao giờ làm tròn bổn phận của loài mực.

Giọt mực thứ ba tiếp lời: .

Tất cả những giọt mực cùng sinh ra đời với chúng em đều đả sống đầy đủ. Họ được những anh chị Bút đón ra khỏi bình, họ biến thành chữ, thành hình vẽ. Họ khô trong danh dự vinh quang. Chúng em không như vậy. Chúng em đang héo tàn trong đáy bình mực một cách vô duyên.

Những câu than thở của ba giọt mực khiến muôn ngàn chữ trong tất cả các sách vở bừng tỉnh.

Sau đó muôn ngàn chữ cùng hân hoan. Tiếng than của kẻ hậu sinh như lời khen tặng các vật tiền bối.  

Cả giọt mực đã khô hàng trăm năm, đang mờ tới nét chữ cuối cùng vẫn góp niềm kiêu hãnh. Những dòng mực khô trong lòng cụ Sách thì reo vui hơi quá lố. Chúng cất tiếng cười, dù cố nén, vần làm cho những trang sách rung rung. Tất cả những giọt mực vào lòng cụ sách đều biến thành lời đạo đức, khôn ngoan, dạy dỗ loài người, phát giác những huyền bí của vũ trụ. Những giọt mực ày' đà tìm được một địa vị hết sức cao trọng, như giọt mực xâu số thứ ba đã nói: “Họ khô trong danh dự vinh quang”. Cụ Sách phải nạt khè:

Này! Cười vui trước nỗi đau khổ của vật khác là vô ý thức. Căn phòng đỡ mất trật tự.

Nhưng muôn ngàn chữ vẫn sung sướng, cười thầm và ba giọt mực, đang khô trong đáy bình, tiếp tục khóc tỉ tê.

Chỉ có năm, sáu giọt mực khô trong lòng chị Vở cất tiếng an ủi:

– Không ra khỏi bình các em đừng buồn. Như bọn ta đây, đâu có gì là sung sướng. Chúng ta không hóa thành chữ mà thành một cái hình quái gở. 

Quả thực, cậu bé đà dùng những giọt mực này để vẽ một hình người đầu tròn, tóc lởm chởm, không có mũi, chân tay cong queo, kỳ dị.

Những giọt mực khác biến thành hình vẽ xâu xí trong vớ, trên bìa sách, trên mặt bàn, cũng đua nhau an ủi ba giọt mực. Họ cho rằng ở vĩnh viễn trong bình còn hơn là biến thành những quái thai.  

Hàng trăm giọt mực, vêt loang lớn trên mặt ông Bàn. bây giờ mới đủng đỉnh lên tiếng:

– Còn bọn chúng tôi thì sao ? Cũng nhục nhã lắm chớ. Cả trăm mạng hóa thành những vết đen dư dáy trên mặt ông Bàn; chúng tôi đâu có khóc.

Ba giọt mực vẫn khăng khăng:

– Thà làm một vết đen còn hơn khô héo trong đáy bình. Chúng tôi biết không phải giọt mực nào cùng gặp may mắn khi ra đời. Nhưng đã là mực, phải được ghi một vết ở đâu đó. Là chữ, là hình vè, là một cái chấm xấu xí cũng được, chúng tôi muốn ra khỏi bình, chúng tôi không muốn chết non và chết vô ích.

LÊ TẤT ĐIỂU


Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home3/meovat/public_html/taplamvan.edu.vn/wp-content/plugins/js-css-script-optimizer/js-css-script-optimizer.php on line 449