Đi chợ Tết


ĐI CHỢ TẾT

Phiên chợ năm ấy tôi dậy từ mờ sáng. Ăn khoai xong, bà cháu lên đường. Bà dắt tôi đi tắt cánh đồng rồi men theo chân đồi. Cảnh đẹp quá. Những bông hoa màu tím, những con bướm vàng bay lượn chập chờn, tiếng cu cườm gáy trong lùm cây… Mặt trời lên quá đỉnh đồi độ gang tay thì hai bà cháu tôi ra đến đường cái lớn. Bà bảo tôi: “Cố lên cháu, chỉ một quãng nữa là tới?”

Tôi không còn cảm thấy mỏi chân. Trên đường người tới chợ nườm nượp. Quang gánh lỉnh kỉnh, lợn kêu eng éc, chó sủa ăng ẳng, gà quang quác… thật vui. Trên một khu đất rìa đường phía xa, cơ man người tụ họp, đám đông ấy đi lại hỗn độn. Bà tôi bảo:

– Chợ đấy, cháu ạ.

Lòng tôi nao nức, chỉ muốn chạy ù tới.

cho-tet

Chợ Tết – cái thiên đường mờ ảo qua trí tưởng tượng của tôi hiện ra thật sinh động

Tôi ngơ ngẩn cả người. Cái thiên đường mờ ảo qua trí tưởng tượng của tôi hiện ra thật sinh động. Hai bên đường vào chợ không biết cơ man nào là hàng. Những mẹt bánh đúc ngà vàng, những nồi riêu cua nổi sao óng ánh và thơm điếc mũi, những bó mía cao quá đầu, dựng cạnh các lều, những bắp ngô nương trên bếp than có màu vàng rộm lốm đốm đen với mùi thơm ngọt… Tôi nuốt nước miếng. Chao! Biết bao của ngon vật lạ. Rồi đến hàng rau và hoa quả: cam, chanh, bười, rau diếp, rau cải, cà chua, su hào… xếp đống cao ngồn ngộn. Màu xanh, màu vàng, màu đó hoà hợp êm dịu Bà bảo tôi dừng lại. Qua dãy hàng tạp hoá, bà cháu tôi đến chỗ bàn đồ chơi. Một thế giới thần tiên rực rỡ. Ngoài mấy thứ quen thuộc, còn vô số thứ lôi cuốn. Những cái trống nho bằng cái đĩa con, mỗi khi người bán hàng lắc lắc lại kêu “tong tong” rộn ràng. Từ một mẹt bột nhiều màu, bác bán hàng dúm những dúm nhỏ, về nặn nhanh thoăn thoắt thành những con chim mỏ vàng, cánh xanh biếc, con gà, con ngồng… y như thật. Bà tôi lần ruột tượng, rút ra một nắm tiền xu, mua hai con gà, hai thằng người nhảy, mấy con chim con ngồng bột. Qua hàng bánh đa, kẹo bột, bà mua mỗi thứ mấy chiếc. Chắng mấy chốc đôi thùng lưng lửng hàng. Bà đặt gánh xuống cạnh hàng bánh đúc, hai bà cháu mua một mẹt, bẻ ra chấm với mắm tôm. Những lát bánh dầm sâu vào bát mắm tôm vắt chanh ngầu bọt. Chưa bao giờ tôi được một bữa thoả thuê ngon lành như vậy.

Quá trưa, bà quẩy gánh hàng, bảo:

– Ta về kẻo muộn.

Tôi bước theo, tay khư khư bọc đồ chơi, lòng rộn ràng kiêu hãnh vì mình là người giàu có, sung sướng nhất đời.

Thu Huyền
Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI