Ghi lại câu chuyện giữa mẹ một bạn học kém với mẹ một bạn học giỏi sau buổi họp phụ huynh


Đề bài: Trên đường đi họp phụ huynh về, mẹ một bạn học kém đang tâm sự với mẹ một bạn học giỏi. Em hãy ghi lại câu chuyện giữa hai người.

Mặt trời sắp lặn xuống chân trời, ánh nắng cuối chiều đã chuyến từ màu sáng trắng sang màu vàng nhạt. Trên con đường mềm mại, quanh co, chạy dài về phía cuối làng Tùng Anh, có hai người sóng đôi nhau bước đi chậm rãi. Một người có nét mặt hồ hởi, phẫn khởi. Người kia lại đượm buồn pha lẫn chút chua chát đang đăm đăm nhìn vào một khoảng không vô định.

Chị có nét mặt vui vẻ lên tiếng:

– Này, chị Nết, khôngbiết thằng Phuơng nhà chị học tập có tiến bộ không, chứ thằng Hùng nhà tôi, kì này môn học nào cũng đạt điểm cao cả. Khi nghe cô giáo chủ nhiệm nhắc tới nó và biết nó học giỏi. Thú thật với chị, tôi thấy sướng bụng vô cùng.

Người có tên là Nết thở dài não nuột, nặng nề đáp:

– Thật con chị thì cho nó ăn vàng cũng sướng đấy chị Hương ạ! Ôi dào, còn thằng Phương nhà tôi thì nó… nó học dốt lắm. Môn nào cũng dưới điểm trung bình cả, mà năm trước đây, có đến nỗi như thế đâu! Chị Hương ạ, lức mới vào họp, nghe con người ta được khen, được thưởng tôi cứ hồi hộp xốn xang không biết cái thằng Phương nó học hành ra sao? Nhưng… Tôi đâu có ngờ… Tôi vẫn còn nhớ trước khi nhà tôi tắt thở, anh ấy vẫn còn dặn dò rằng: Phải cho thằng Phương ăn học tử tế để lớn lên trở thành một người có ích cho đất nước! Nhưng bây giờ, thật đúng là “con không cha như nhà không nóc”. 

Hai người im lặng đi bên nhau, mắt chị Nết ngân ngân nước, chị Hương cũng cảm thấy sống mũi cay cay và thấy rằng chính mình cũng có lỗi với cháu Phương, với vợ chồng chị Nết. Là người láng giềng nhưng cũng không mấy khi chị quan tâm đến gia đình mà chị cho là “góa chồng” ấy. Chị vẫn im lặng, cái phấn khởi hồ hởi biến đi đâu mất, mắt chị có vẻ như mơ màng nhìn về phía chân trời xa xăm. Chị Nết lên tiếng, phá tan cái im lặng đang dần dần bao trùm lấy hai người.

hop-phu-huynh

Sau buổi họp phụ huynh, chị Hương và chị Nết đã tâm sự về hai con của mình

– Chị Hương ạ! Thật bây giờ tôi không biết nói sao với anh ấy đây. Cái thằng Phương học thì dốt, mà lại nghịch như quỷ sứ, suốt ngày la cà dọc đường. Con người ta, ngoài học ra còn đang giúp bố mẹ làm việc này việc nọ, còn con tôi chỉ được cái ăn hại.

Chị Nết đau khổ, nấc lên. Chị Hương an ủi:

– Tôi biết, tôi biết lắm,, thằng Phương vần chưa đến nồi là một đứa trẻ hư đâu! Từ nay trở đi chị phải kèm cặp nó học hành, quản lí nó chặt chẽ, đừng để nó lêu lổng là được!

Chị Nết im lặng, nước mắt vần lăn trên gò má. Chị Hương lại nói:

– Chị cứ yện tâm, tôi sẽ bảo thằng Hùng cùng sang học với con chị, tôi cũng sẽ quan tâm khuvên bảo cháu. Thằng Phương nó thòng minh lắm, chỉ vì ta chưa dạy bảo cháu chu đáo đấy thôi.

Thằng Hùng nhà tôi có lần nó đã tâm sự với tôi, nó thương thằng Phương lắm, nhưng hễ thằng Hùng giúp đỡ thì thằng Phương lại giễu: Thôi đi! Thôi đi! Mày thông minh đấy, nhưng mà tao, tao không cần sự “giúp đỡ” của mày đâu! Thế là từ đó trở đi thằng Hùng nhà tôi cứ xa lánh thằng Phương dần.

Chị Nết tức giận kêu to:  

– Trời! Tôi không ngờ thằng con tôi lại dại dột đến thế! Trời ơi, Phương… cái thằng…

– Chị đừng nên quá giận dữ như vậy chị Nết ạ. Chẳng qua thằng Phương không có ai dìu dắt cả! Ghị cứ yên tâm, tôi và cháu \Hùng sẽ giúp đỡ Phương.  

– Tôi!… Tôi cám ơn cháu và chị nhiều!

Đang tâm sự với nhau, cái lối vào ngõ thân quen đã đến với hai người. Một cơn gió thoảng qua mát dịu. Mùi khói lam chiều lan tỏa đâu đây.

Thu Huyền
Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home3/meovat/public_html/taplamvan.edu.vn/wp-content/plugins/js-css-script-optimizer/js-css-script-optimizer.php on line 449