Hãy kể một câu chuyện tưởng tượng có ý nghĩa về ba con vật quen thuộc: Trâu, Chó, Mèo


Đề bài: Hãy kể một câu chuyện tưởng tượng có ý nghĩa về ba con vật quen thuộc: Trâu, Chó, Mèo.

DÀN Ý

I. Mở bài:

Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra càu chuyện giữa ba nhân vât.

II. Thân bài:

Câu chuyện xảy ra cụ thể liên quan đến ba con vật Trâu, Chó, Mèo. Trong câu chuyện này, các sự việc hựp lý, phù hợp với đặc tính (đặc điểm của nhân vật) của từng con vật: Trâu khoẻ, hiền lành, ít nói nhưng không được nhanh nhẹn, thông minh cho lắm. Chó, Mèo khôn khéo, nhiều mưu mẹo, hay “nịnh” chủ, nhưng cũng hay hiềm khích, tỵ nạnh nhau…

III. Kết bài:

– Nêu bố cục câu chuyện.

– Bài học rút ra.

BÀI THAM KHẢO

Từ xưa, Trâu, Chó, Mèo chơi rất thân với nhau nhưng mỗi con một tính nết. Trâu tuy dốt nát nhưng lại thật thà, ngay thẳng và rất chăm chỉ. Chó và Mèo thì gian ngoan, quỷ quyệt. Vậy mà chẳng hiểu sao, chúng vẫn quấn quít bên nhau, lúc nào cũng như hình với bóng.

Một ngày kia bỗng dưng chủ của ba chú lâm bệnh. Trâu, Chó và Mèo suốt ngày lo chăm sóc, thuốc thang. Chó, Mèo lúc nào cũng bên chủ nịnh hót, rồi làm bộ khóc lóc, mong chủ thương tình, khi qua đời sẽ để lại tài sán cho mình. Trâu thật thà, chẳng biết gì, cứ phục vụ chủ hết mình. Nó nghĩ đến những ngày nắng chang chang cùng chú đi cày. Cả nó và chủ đều thấm mệt mà chẳng kêu ca. Càng nghĩ nó càng cảm thấy xót xa, thương chủ.

Đêm nọ, Trâu nằm mơ gặp một ông tiên. Ông nói ràng ông là tiên tốt bụng. Trâu reo lên mừng rỡ, ngắm nghía ông tiên. Chà, ông có chòm râu dài, trang như cước. Đôi mắt sáng long lanh, ấm áp đến lạ kỳ. Ông nhìn đến hoa, hoa bật nở, khoe sắc màu rực rỡ. Ông nhìn đến suối, suối đang cạn bỗng đầy nước róc rách chay. Ông cất giọng hiền từ:

– Các con muốn cứu chủ phải đi qua ba hố nước sôi sùng sục. Một vương quốc của quỷ ăn thịt, lọt vào lòng giữa bảy ngọn núi lửa khoanh hình tròn để lấy về một cây lạ. Cây ấy có tên là Ánh Nguyệt vì khắp hình nó tỏa ánh sáng vàng như mặt trăng. Lấy cây Ánh Nguyệt về, các con hãy sắc nước cho chủ uống.

quy

Muốn cứu được chủ, Trâu, Chó, Mèo phải vượt qua rất nhiều gian khổ

Nói xong, ông tiên tốt bụng biến mất; chỉ còn để lại một đám râu trắng sáng ngời.

Hôm sau Trâu đem chuyện kể cho các bạn nghe. Chó và Mèo làm ra bộ ngạc nhiên nói giấc mơ của Trâu giống giấc mơ của mình. Chúng liền chuẩn bị cho cuộc đi tìm cây thuốc. Mèo trong lòng cảm thấy lo lo, Chó sợ nhỡ mình chết, còn Trâu mong sao sớm tìm thấy cây Ánh Nguyệt, dù phải vượt muôn ngàn khó khăn.

Đêm hôm đó, ba con vật từ giã chủ lên đường, không quên nhờ hàng xóm ngày đêm sang giúp đỡ. Chúng cứ thế đi miết theo hướng nam. Sang ngày thứ hai, cả ba gặp một con đại bàng đang nằm vất vương bên đường. Hình như con đại bàng bị trúng tên. Chó, Mèo vội vã vượt qua, nhưng Trâu cản lại rồi ngồi xuống băng bó lại vết thương cho Đại Bàng, Đại Bàng thầm cảm ơn ba con vật, Xong đâu đó, Chó, Trâu, Mèo lại cùng nhau lên đường.

Ngày thứ ba, cả Chó, Mèo và Trâu đều đói rã rời. Đang kêu ca phàn nàn, Mèo gặp một con Chuột, sồ ra bắt, loáng cái Chuột đã nằm trong nanh vuốt sắc nhon của Mèo. Nó rối rít van xin Mèo tha tội. Mèo khăng khăng không chịu Trâu thấy vậy động lòng thương xin bạn tha cho Chuột. Chuột cảm động, tặng một chiêc áo tàng hình rồi bỗng dưng biến mất. 

Ca ba con vật lại tiếp tục đi, đi mãi. Sang ngày thứ năm, đang đi, chúng gặp ba hồ nước sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút, ở đây nóng đến mức không một cây nào mọc được bên bờ, không con gì sống được dưới nước. Chó, Mèo hoang mang bàn lùi. Chó bảo:

– Thôi, thế này thì chịu! Ông chủ có chết thì chết chứ làm sao tôi đâm đầu vào chốn này để chết theo ông ấy. Ai đi thì đi, tôi xin ở lại!

Mèo gật đầu lia lịa, cho Chó nói đúng. Nó bảo:

– Tôi đồng ý với anh Chó. Làm sao chúng ta có thể qua đây được!

Trâu vặn lại:

– Ông tiên đã báo trước hiếm nguy, sao các cậu còn đi?

Chó, Mèo đỏ mặt, thẹn thùng, lắp bắp mãi chẳng nói thành lời. Cả hai đắn đo, suy nghĩ. Từ xa, trên trời xuât hiện một chấm đen đến. Phải rồi Đại Bàng; Đại Bàng từ từ hạ cánh, trong mồm ngậm một lọ nước. Đại Bàng nói:

– Các anh đừng lo, tôi sẽ cõng các anh sang bờ bên kia. 

Chó, Mèo nhảy chồm lên mừng rỡ. Chỉ có Trâu là lo lắng thật sự. Trâu to lớn thế này làm sao Đại Bàng cắp được. Dường như hiểu nỗi lòng Trâu, Đại Bàng cười bảo:

– Anh Trâu đừng lo, anh uống nước trong lọ vào thì sẽ bé liền.. 

Trâu mừng rỡ uống nước. Kì lạ quá, cả thân hình to lớn của Trâu biến thành một con vật nhỏ bé, chỉ bằng con sóc.

Đại Bàng lần lượt cắp ba con vật sang sông. Sang đến bờ, Trâu tạ từ Đại Bàng rồi cả ba cứ theo hướng nam rảo bước.

Ngày thứ bảy, chúng gặp một vương quốc đầy quỷ. Khắp nơi trên đường đi chất đầy xương người và vật, Khắp nơi bốc lên một mùi tanh nồng nặc. Quỷ chúa hôm ấy đi săn, vào rừng thấy Trâu, Chó, Mèo liền thúc ngựa đuổi theo, cả ba vắt chân lên cổ mà chạy. Như sực nhớ ra điều gỉ, Trâu mở tấm áo tàng hình ra. Cả bọn chui tọt vào trong áo, biến mất, Quỷ chúa tức tối ra về. Quả thật, từ trước đến giờ, nó chưa để sổng một con mồi nào.

Chó, Trâu và Mèo ung dung đi qua vương quốc Quỷ, chẳng hề gì.

Hôm sau, lại gặp bảy ngọn núi lửa đang phun dữ dội. Ở đây thật hoang tàn, xơ xác, chẳng có người ở. Cây cối và nhà cửa cháy rụi, biến thành tro tàn hết. Trâu, Chó, Mèo khát khô họng. Mèo và Chó hết mực cằn nhằn, kêu khổ. Trâu phát hiện ra ở xa, có một cây gì lá đỏ chói, hình như màu lửa. Nó lại gần xem rồi dùng sừng húc vào thân cây. Từ trong cây phun ra một dòng nước trong vắt. Trâu uống vội rồi chạy lại chỗ các bạn. Vừa chạy, nó vấp phải một viên đá cuội. Viên đá toé lửa, bén vào một túm cỏ khô gần đó, bốc cháy, bén vào cả người Trâu. Kì lạ chưa Trâu chẳng hề hân gì mà thấy mình khỏe lạ. Biết là cây quý, nó gọi bạn đến uống. Cả ba cảm thây mình khỏe phi thường. Chúng trèo qua núi, vào bên trong. Chao ôi! Trước mắt chúng là một khu rừng bạt ngàn cây cối. Ven rừng mọc bao nhiêu là cỏ. Cả ba ngờ mình lạc vào chốn thần tiên thơ mộng. Mặt đất chập chờn những áng mây trắng xốp. Trâu hăng hái đi tìm cây Ánh Nguyệt. Dưới ánh mặt trời, chẳng cây nào phát sáng cả. Trâu buồn bả hoang mang. Nghỉ đến cánh chủ nằm ở nhà thoi thóp, nó oà khóc. Chó, Mèo cho là Trâu dở hơi, cười khẩy.

Nhưng dưới ánh trăng, bồng nhiên một lùm cỏ phát sáng loà, ánh sáng trong suốt như ngọc trai, long lanh như kim tuyến.

Trâu ngước mắt, khuôn mặt trở nên rạng rỡ. Nó chạy tới, vơ vội vàng, Chó, Mèo cong đuôi chạy theo, cố gắng lấy được chút gì, dầu chỉ là cái rễ hay ít lá.

Cả ba sung sướng ôm nhau cười. Nụ cười của Trâu rạng rỡ, nụ cười của Mèo và Chó nhuốm sắc nham hiềm. Hình như Chó, Mèo đang nghĩ đến âm mưu gì đây.

Bất ngờ, ông tiên tốt bụng hiện lên. Ông mỉm cười đôn hậu, gật đầu, ông tặng cho cả ba một tấm thảm bay.

Trên đường về, Chó, Mèo tìm cách xô Trâu xuống, may sao Trâu được Đại Bàng cứu.

Trời biết chuyện, xử Chó phải thức đêm để trông nhà, Mèo phải ăn cơm hẩm, canh thừa. Trâu tuy tốt bụng nhưng còn dốt nát, vẫn giữ kiếp như trước. Đến nay, Chó, Mèo vẫn hay cãi nhau vì chúng đang còn tranh nhau công trạng trong chuyến đi này.

Đỗ Thị Thu Hiền, Thọ Xuân.


Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • kể chuyện tưởng tượng về đồ vật
  • kể về chuyến đi đầy ý nghĩa
  • kể chuyện tưởng tượng

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI