Kể tâm sự của một chú chó bị lạc chủ


Đề bài: Kể tâm sự của một chú chó bị lạc chủ.

Tiếng người hú, tiếng tù và thúc giục, tiếng sủa ăng ẳng của lũ bạn tôi làm náo động cả góc rừng. Không lẫn vào đâu được là tiếng sủa “gâu gâu” trầm ấm và vang dội của tôi, một con chó săn lão luyện. Một tiếng sủa chát chúa đã kết thúc cuộc đời một chú dê núi.

Không, chú ta chỉ khuỵu xuống một lát rồi ngồi dậy, lấy hết sức bình sinh chạy bán sống bán chết. Như bị xúc phạm, tôi lao lên như môt mũi tên, xông thẳng đến phía con mồi. Ngang qua suối cạn, con mồi vấp ngã, gục xuống, tôi lao đến bồi tiếp hai cú vào gáy. Dê núi tắt thở. Mọi người lục tục chạy đến, vui mừng khiêng chiến lợi phẩm về. Ông chủ vỗ nhẹ vào hai má của tôi, khen rối rít: Tốt lắm! Giỏi lắm! 

Cuộc săn tiếp tục. Tôi lại chạy trước, mùi khịt khịt đánh hơi liên tục, hi vọng lập thêm chiến công. Đây rồi! Có mùi gì hăng hắc cùng tiếng sột soạt khe khẽ. Một bóng đen vụt qua. Tôi mê mải lao theo…

cho-lac

Sao mà im ắng quá vậy? Trời bắt đầu tối sẫm lại. Tôi vội vàng chạy theo lối cũ trỡ về. Nhưng dường như càng ngày càng không tìm thây lối ra. Mỗi gốc cây, ngọn cỏ quanh tôi xa lạ như chưa gặp bao giờ. Cây cối rậm rịt, bóng tôi như bưng mây mắt, như bịt chặt tai. Tôi mệt mỏi rã rời tìm một hốc cây có nhiều lá khô nằm khoanh cho đỡ mệt. Chỉ mong sao ngụ quên đi cho đến khi trời sáng. Nhưng bóng tối, cảnh lạ làm tôi không sao chợp mắt được. Cơn đói cồn cào làm tôi nhớ bát cơm cùng tí xương và chút nước canh mà ông chủ thường đem đến cho tôi sau bữa cơm chiều của cá nhà. Họ nhà chó chúng tôi vốn dũng cảm nhưng xung quanh yên ắng quá khiến tôi thèm hơi ấm từ bàn tay người. Ông chủ tôi quí tôi lắm. Ông rất ít nói. Khi nào vui vẻ hài lòng, ông thường vuốt vuốt bộ lông mượt của tôi, vỗ vỗ vào má tôi và khen: Giỏi lắm! Tốt lăm! Còn tôi ngước nhìn ông, mắt sáng long lanh như thầm cám ơn và đuôi thì ngoáy tít mừng rỡ. 

Chạy suốt, ngày, giờ đây tôi thấy mệt. Nhớ lại có lần mải chạy theo mồi, bàn chân trước của tôi vấp vào đá, tóe máu. Ông chú đã kiếm lá dịt vào vết thương rồi băng bó cho tôi. Suốt những ngày tôi đau chân, ồng chủ xích tôi nằm yên bên bậc cầu thang, không cho chạy nhảy. Sáng sáng, ông tháo xích dắt tôi đi một vòng quanh xóm. Nhờ thế mà chân tôi mau lành.

Giờ đây, tôi nằm đây, còn ông chủ chắc cũng đang hú gọi tôi khắp ngả. Không thấy tôi về nhà, chắc là ông lo và thương lắm. Biết đâu ông lại đeo súng, xách đèn bươn bả tìm dọc bìa rừng…

Suy nghĩ miên man, tôi thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh lại thì trời đã tang tảng sáng. Không chịu là mồi cho thú dữ, càng không thế lang thang trong rừng như lũ chó hoang, tôi phải tìm ra đường về. Nhất định phải về với ông chủ yêu quý của tôi. Tôi đứng dậy nhìn bốn phía, mũi khịt khịt đánh hơi, tai dóng lên nghe ngóng rồi lao đi với tất cả niềm hi vọng.

Vũ Tiến Quỳnh


Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home3/meovat/public_html/taplamvan.edu.vn/wp-content/plugins/js-css-script-optimizer/js-css-script-optimizer.php on line 449