Những bà ngoại


Những bà ngoại 

Nhận e.mail của Thục Nhi, gửi cùng lúc nhiều địa chỉ bạn bè, kèm tấm hình cô bạn bồng cháu ngoại nhỏ xíu, đỏ hỏn, với hàng chữ: “Chào các bà ngoại, ông ngoại, cháu là Diễm Uyên vừa mới chào đời cách đây 24 tiếng đồng hồ…”. Nụ cười Thục Nhi tươi tắn, mãn nguyện, nó đã “lên chức” Bà Ngoại! Tôi cười thầm: bà ngoại gì mà trông mô đen hết biết, tóc xù, áo đầm sát nách, mắt thì cứ tròn xoe như hồi còn đi học. Lại nhớ đến giọng nói, tiếng cười, ánh mắt đầm ấm của những bà ngoại ngày xưa.

Hồi đó, tuổi bà ngoại tôi không lớn hơn Thục Nhi lúc này bao nhiêu nhưng trong ký ức tuổi thơ tôi, đó là một phụ nữ có mái tóc muối tiêu búi gọn băng cây trâm cẩn xà cừ lóng lánh. Mỗi khi ra đường, bà thường thoa lên một chút son hồng, lên má một lớp phấn nụ. Nhưng ít khi bà ngoại đi đâu. Ngày hai buổi, bà ở nhà làm công việc “đem ngọt ngào đến cho đời”. Nghề làm mứt bánh của bà nổi tiếng đường Gia Hội nói riêng và thành phố Huế nói chung. Suốt bốn mùa, đơn đặt hàng gạt ra không hết. Tết đến, bà còn nhận làm dưa món, chả lụa, chả bông (giò thủ)… Công việc bề bộn, từ sáng đến tối, bà điều khiển các dì pha bột, in bánh, tỉa củ, xên mứt… còn các cậu thì có nhiệm vụ đạp xe đi giao hàng. Một năm, bà chỉ rảnh rỗi vào những ngày tết, lúc hàng họ đã giao xong, đồ ăn thức uống trong nhà đã được chuẩn bị sẵn sàng. Bà giao hết việc nội trợ cho mẹ và các dì, rồi dắt tôi đi chơi. Thích nhất là đi hội chợ ở bến Thương Bạc, hai bà cháu thường ghé vào gian hàng trò chơi du lịch, mua một tấm vé, hồi hộp nhìn theo chiếc máy bay bằng nhôm trắng lòng vòng trên các “phi trường” Huế, Đà Lạt, Nha Trang, Sài Gòn… trong khi anh chàng bán vé chạy loanh quanh, miệng mồm liến thoắng: ‘Thành phố Huế mộng mơ, trời Đà Lạt sương mù, biển Nha Trang cát trắng…”.  

nhung-ba-ngoai

Đến các thế hệ bà ngoại kế tiếp của thế kỷ 21 chẳng biết rồi sẽ ra sao

Bà ngoại thứ hai là mẹ – bà ngoại của các con tôi. Chưa tới sáu mươi, bà đã lập kỷ lục, vài ngày ở nhà Bé Chị, rồi vài ngày lại qua nhà Bé Em, có khi khăn gói vào tận Nha Trang, Sài Gòn chăm sóc Bé Xíu và tôi – Bé Út… Chưa qua một trường lớp bồi dưỡng nhi khoa nào, nhưng sau nhiều lần vượt cạn, kinh nghiệm tích lũy đầy mình, bà trở nên “cao thủ” trong việc nuôi trẻ sơ sinh. Bà rất mát tay, nhẫn nại, chịu thương chịu khó. Giọng bà hát ru êm ái ngọt ngào… À ơi… Núi Ngự Bình trước tròn sau méo, sông An Cựu nắng đục mưa trong… Theo nhịp nôi đưa, những đứa cháu ngoại lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà, từ khi cất tiếng khóc chào đời cho đến giáp thôi nôi, lúc nào cũng sởn sơ, mạnh khỏe. Lớn hơn chút nữa, các cháu vẫn luôn quấn quít bên bà, bởi nơi bà là cả một kho tàng truyện cổ tích. Những “Nàng Bạch Tuyết”, “Hoàng Tử Cóc”..: đã một thời làm cho các cô bé cậu bé ngẩn ngơ. Vừa kể chuyện, bà vừa giải đáp mọi thắc mắc của các cháu, từ đó hướng các cháu noi theo gương tốt, hoàn thiện nhân cách con người.

Tới thế hệ bà ngoại thứ ba, sự đảm đang tỷ lệ nghịch với sự phát triển của những tiện nghi vật chất. Báo chí, truyền thanh, truyền hình… cuốn bà ngoại vào cơn lốc hưởng thụ. Bà đọc sách, nghe nhạc, xem phim, rồi đi chơi đây đó. Đã có tủ lạnh, máy giặt, bếp gaz, lò nướng… đỡ đần hết công việc nội trợ cho bà. Bà ngoại trở nên “vụng về khê thúi”, ngày lo hai bữa cơm còn chưa rành, nói chi đến việc con vượt cạn. Cho nên, khi nghe tin đứa cháu ngoại vừa tượng hình, bà ngoại đã ăn ngủ không yên. cái thai hành con gái chẳng khác chi hành hạ bà, suốt ngày cứ bồn chồn như đang ngồi trên đống lửa. Bà không biết làm chi hơn là chạy đôn chạy đáo, thăm hỏi bạn bè đã từng làm bà ngoại, phải chuẩn bị những gì để đón đứa bé ra đời? Người bày cách này, người chỉ cách khác, ai nói cũng hợp lý khiến bà muốn tẩu hỏa nhập ma vì không biết nghe ai… "

Đến các thế hệ bà ngoại kế tiếp của thế kỷ 21 chẳng biết rồi sẽ ra sao!…

THÙY AN


Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI