Sau bốn ngày theo ông chủ đi chơi xa, chiều nay bác Ô Đen trở về kể chuyện


Đề bài: Sau bốn ngày theo ông chủ đi chơi xa, chiều nay bác Ô Đen trở về kể chuyện.

Sau bốn ngày theo ông chủ đi chơi xa, chiều nay bác Ô Đen trở về, màu vải hơi bạc và phủ lớp bụi nâu hồng.

Mọi vật chờ đêm tới đế nghe bác kể chuyện. Bác thu mình ở góc phòng, khièm tốn và lặng lẽ. Những nan sắt nằm sát nhau nghỉ ngơi rất trật tự. Chúng làm việc và đi ngủ cùng một lúc. Sự kỉ luật ấy giúp cho khuôn mặt bác Ỏ đều đặn và mạnh mẽ, chông cự bền bỉ được với mưa nắng…

Thèm nghe chuyện phiêu lưu nhất, bác Đinh già lên tiếng trước: 

– Kể đi chớ bác Ô. Trong bốn ngày chắc là bác được đến nhiều nơi lắm nhi?

Lũ Xe bằng nhựa cũng nhao nhao:

– Chắc bác được đi trong những chiếc xe khổng lồ?

– Bác du lịch có vui không?

Ô Đen đủng đỉnh đáp:  

– Vui thì có vui nhưng mệt quá. Tôi phải chống lại mấy chục ngàn giọt mưa và hàng triệu tia nắng. Đôi lúc tưởng đã rách tả tơi rồi chớ.

o-den-1

Sau bốn ngày theo ông chủ đi chơi xa, chiều nay bác Ô Đen trở về

Trên giường, ông Cung Tên mỉm cười kín đáo. Kẻ đi xa về ít khi 'Chịu kể những chuyện tầm thường. Bác Ô Đen tránh sao được thông lệ ấy, nhất là bác luôn luôn thích đóng vai che chở và sống trên đầu những vật khác.

Sau khi xòe nan sắt ra cho mọi người trong phòng biết là mình không hề bị thương trong chuyến đi vừa qua, bác Ô Đen bắt đầu kể.

Bác kể rằng đã được đi trên đủ loại đường. Có những con đường. Có những con đường mặt xấu xí đầy lỗ hổng như mặt ông Bàn. Ô Đen nghe bánh xe và đường cãi nhau hàng giờ. Bánh xe kết tội đường đã lừa bịp, gỉăng đầy cạm bẫy và đập những viên đá nhọn vào mặt chúng. Đường thì la lôi rằng họ bị chính các bánh xe tàn phá nên thân thể mới lam nham.

Lại có những con đường nhỏ nâu nâu sậm nằm tựa đầu vào quốc lộ, mơ ngày được mặc chiếc áo đá xanh có phủ lớp nhựa đen tuyền.

Bác Ô Đen đi qua một cây cầu hùng vĩ, mới được xây. Chân cầu khổng lồ, rắn chắc hơn đá, khúc khích cười những dòng nước va đầu vào mây cậy cột, tung bọt trắng xóa. Cây cầu hùng vĩ lên tiếng trêu cợt dòng sông:

– Cám ơn bạn đã chăm chỉ rửa chân cho ta suốt ngày đêm không nghỉ, nhưng bạn chảy nhẹ nhàng, êm ái quá, làm sao chân tớ sạch được!

Mặt vẫn bình thản, không nổi sóng, Dòng Sông trả lời bàng giọng lạnh lùng, trôi chảy:

– Sẽ có một ngày chân chú gãy gục. Đã có quá nhiều cây cầu lớn, nhỏ tắm mát vĩnh viễn trong lòng tôi đó chú em ơi.

– Tại họ yêu quá mà. 

– Không phải, họ đâu có yếu, họ chỉ thua sự bền bỉ của tôi. Chẳng hạn như riêng trường hợp của chú em, tôi sẵn sàng chờ một triệu năm để thấy cái ngày chú em gẫy cẳng.

Bác Ô Đen tin chắc rằng Dòng Sông sẽ thắng. Sóng to, gió lớn không phải là sức mạnh thật của Sông. Sức mạnh phi thường của nó là sự kiên nhẫn, xuôi chảy muôn ngàn năm không nghỉ.

Bác Ô Đen kể tới chuyện những trái núi, những ngọn đồi, những đám Mây. Bác kể rằng có đám Mây lạc đường, lên tiếng hỏi một Vì Sao:

– Xin chỉ giùm cháu Mặt Trời thức giấc ở phía nào? Cháu muốn tắm nắng mai.

Không ngờ, Mây hỏi lầm một Vì Sao khó tính, thay vì trả lời hắn lại càu nhàu:

– Muốn hỏi đường hãy đến gặp lão Bắc Đẩu. Ta không muốn tranh nghề của hắn.

Nửa đêm, thấy mọi vật say mê nghe mình, Ô Đen bắt đầu khoác lác:

– Quí vị phải biết, trong dịp du lịch này tôi đã được Trái Đất ngỏ lời cám ơn chính thức.

Mọi vật trong phòng xôn xao, khâm phục. Chú Quay Sừng hỏi:

– Bác làm gì mà được Địa cầu mang ơn?

Ô Đen nghiêm trang đáp:

– Dòng họ nhà tôi đã che bớt ánh nắng mặt trời, giúp cho da dẻ Địa Cầu đỡ nứt.

Ỏng Cung Tên bật cười. Cụ Sách không muốn Ô Đen ba hoa quá đáng. Cụ hỏi:

– Này bác Ô Đen! Bác đi du lịch nhiều thế hẳn đã tinh thông nhiều chuyện lắm?

Ô Đen đáp rất tự tin:

– Dạ. Đi một ngày đàng học một sàng khôn mà.

Giọng cụ Sách vẫn trầm trầm:

– Vậy để tôi xin đố bác một câu nhé. Bác có biết nơi nào giúp người ta du lịch nhanh chóng. Đặc biệt là đến đó người ta có thẻ khới hành đi khắp nơi, lên đỉnh núi, xuống đáy biển, lên các hành tinh, vào lòng trái đất… Nếu muốn người ta còn có thể đi ngược thời gian ngắm nhìn quá khứ hay bay vun vút vào tương lai vô cùng?…

Ô Đen ngẩn ngơ, mọi vật cũng băn khoãn. Một lát sau, Ô Đen khẽ cụp những nan sắt, đáp nhỏ:

– Tôi xin chịu.

Cụ Sách mỉm cười:

– Lần sau đi đu lịch bác Ô nhớ ghé những chung cư vĩ đại của họ hàng nhà tôi, đó là các thư viện. Trạm khởi hành ấy đã giúp nhiều người trở thành nhà thông thái đây, bác Ô ạ.

LÊ TẤT ĐIỀU


Loading...

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home3/meovat/public_html/taplamvan.edu.vn/wp-content/plugins/js-css-script-optimizer/js-css-script-optimizer.php on line 449