Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Loading...

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Bài làm

Trong thơ ca hiện đại Việt Nam có cả một không gian bao la về nỗi nhớ thương da diết. Đặc biệt trong đó, một nhà thơ cũng đã hòa vào trong nỗi nhớ chung ấy là nỗi nhớ riêng tư của mình, không ai khác chính là nhà thơ Quang Dũng. Một con người phong lưu, anh tuấn lại thêm nhiều tài năng xuất sắc như làm thơ, vẽ tranh, ca hát, múa kiếm … nhưng trong đó tài năng về thi ca của ông là nổi trội nhất. Với biết bao những thi phẩm đã khắc sâu vào trong tâm hồn của những người độc giả yêu văn thơ Việt Nam và đặc biệt là bài thơ “Tây Tiến” đã làm sáng lên một nỗi nhớ da diết, thân thương giữa những dòng cảm xúc nhớ nhung của thời đại.

Tây Tiến một đơn vị quân đội được thành lập năm 1947, mang nhiệm vụ phối kết hợp với quân đội Lào để bảo vệ biên giới Việt – Lào, làm hao mòn lực lượng quân đội địch. Điều đặc biệt trong đoàn quân này là đa phần những người lính Việt trong đó thì đều là những người học sinh, sinh viên tại thủ đô Hà Nội lên đường xung phong gia nhập trong số những đứa con thủ đô đó thì Quang Dũng cũng là một thành viên thuộc quân đoàn Tây Tiến. Và tới một năm sau 1948, khi ông đã di chuyển tới một đơn vị khác để hoạt động công tác thì nỗi nhớ nhung, da diết với những người đồng đội, tình anh em, đoàn quân Tây Tiến trong ông đã thôi thúc tấm lòng tài hoa, lãng mạn ấy viết lên những lời thơ như để bày tỏ phần nào nỗi nhớ thương sâu sắc của mình.

Điều đầu tiên trong xuất hiện trong dòng ký ức của nhà thơ là những ngày, những chặng đường hành quân đầy gian khổ, khó nhọc vất vả mà không hề bi lụy, yếu mềm:

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.

Ngay trong đầu bài thơ nhà thơ sử dụng thán từ “ơi” cùng với dấu “!” đã trở thành một câu cảm thán, một câu gọi mang màu sắc, tính chất gần gũi, thân thương, mến yêu của hai người thân thiết như tình cảm tác giả với Tây Tiến hay cũng chính là cảm tình mà Tây Tiến đã gửi trao cho sông Mã thân yêu. Chợt ùa về giữa dòng ký ức đó hiện đầy lên những địa danh ở phía đầu tổ quốc như: Sài Khao, Mường Lát… nhưng không chỉ là ở những nơi xa xôi đó mà còn cả những cuộc hành quân gian khổ của quân dân, quá trình sinh hoạt vất vả của con người bản sứ. Tiếp với đó, nhà thơ sử dụng nhiều từ láy: khúc khuỷu,thăm thẳm, heo hút,… đều là những từ láy tượng hình mang tính đặc trưng vô cùng hiểm trở. Chỉ nghe thôi mỗi chúng ta cũng đều cảm nhận được nguy hiểm ngàn trùng mà các chiến sĩ của binh đoàn Tây Tiến đã trải qua. Câu thơ độc đáo được đặt giữa đoạn thơ cùng với cấu trúc đặc sắc của nó “Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống” chia hai phần với hai hình tượng, hai cảm xúc đối nghịch hoàn toàn khiến con người ta không thể bình tĩnh nổi mà đối phó với thiên nhiên khắc nghiệt nơi đây. Với khoảng thời gian đằng đẵng “ngày ngày”, “đêm đêm” cùng với một “oai linh thác gầm thét”, và một con “cọp trêu người” để ta thấy được sự hoang sơ của một vùng rừng thiêng nước độc của nước ta. Nhưng không chỉ cố vậy, cũng xuất hiện trong kí ức của nhà thơ một vùng Tây bắc vô cùng thơ mộng và trữ tình. Một “ngôi nhà Pha Luông mưa xa khơi”, một “Tây Tiến cơm lên khói”, một “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” đủ để ta hình dung về một vùng địa đầu tổ quốc cũng mộng mơ đầy vẻ đẹp lãng mạn. Và đến một hình ảnh vô cùng hào phóng mà vô vùng uy cường không hề mang chụt bi lụy. Người lính đã ra đi nhưng còn giữ lại một lời nhưng chẳng thể nói ra những điều tiếc thương ấy nên nhà thơ dùng biện pháp nói giảm, nói tránh “dãi dầu không biết nữa” và một con người “gục lên súng mũ bỏ quên đời” có thể thấy ý chí của người chiến sĩ cao vô cùng mà bị lỡ mất thật đáng buồn.

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Loading...

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến

Sau những hồi ức về cảnh vật thiên nhiên của địa bàn nơi hoạt động của đoàn quân Tây Tiến thì Quang Dũng lại nhớ về những con người thân thiện, tốt bụng cùng với tình cảm nồng thắm giữa binh đoàn và nhân dân:

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.

Giữa khoảng không gian của núi rừng đại ngàn hiểm trở đó, mấy ai dám nghĩ sẽ có thể vui vẻ, sung sướng mà chẳng âu lo. Thế mà, đoàn binh Tây Tiến cùng với những con người nơi đây lại có những giờ liên hoan vui vẻ dưới ánh sáng của hội đuốc hoa dưới bầu trời đêm thanh bình. Những cô gái nơi đây vốn dĩ qunanh năm ngày tháng phải lên nương làm rẫy nhưng khi khoác trên mình những bộ xiêm áo của dân tộc thì lại vô cùng kiều diễm và xinh đẹp. Cùng hòa vào giai điệu du dương của tiếng khèn những người con gái cũng e ấp, nhẹ nhàng thẹn thùng như chính tiếng nhạc nơi đây vậy. Nhưng không chỉ là một đêm liên hoan mà đó còn là những sự liên kết, thể hiện mối quan hệ thân thiết, mặn nồng giữa ta và thủ đô Viên Chăn của Lào. Tiếp đến, hình ảnh một con người trên chiếc thuyền độc mộc khéo léo, dẻo dai vượt qua muôn trùng những thiên tai độc ác. Nhưng sự vượt qua đó không chỉ để nói về sự khéo léo, sức mạnh của con người mà còn muốn truyền đạt tới mọi người về con người Việt Nam khéo léo, giỏi giang nhất định sẽ chiến thắng và giành lại đất nước.

Khi trôi qua những hình ảnh về con người và mối tình với những dân quân ở nơi đây thì tác giả lại nhớ về những người đồng đội dấu yêu của mình:

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu, anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

Đoàn binh Tây Tiến bởi sống trong hoàn cảnh vô cùng là éo le với bao hiểm trở khó khăn nên mọi thứ cũng đều khó khăn, vất vả hơn ai hết. Những người quân nhân ấy không có tóc bởi vì bệnh sốt rét nó đã rụng hết rồi, màu da của họ cũng yếu ớt xanh như tàu lá vậy cũng bởi căn bệnh quái ác kia. Nhưng không bởi những yếu điểm đó mà đoàn quân trông yếu ớt hơn, mà khi mang trong mình đặc điểm yếu kém đó họ lại càng mạnh mẽ hơn biến những yếu điểm thành những điểm mạnh trong thực chiến. Không chỉ có những nét thô sơ của người lính đó, người lính Tây Tiến còn mang trong mình nét lãng mạn của người trai Hà thành, khi mỗi đêm lại nhớ tới những cô bé người yêu ở Hà Nội vô cùng dễ thương và dễ mến. Và trên tất cả là một người lính mang sự hi sinh đầy tính cao cả, dẫu cho là cái chết nặng lề, hay nhẹ tựa lông hồng thì những người chiến sĩ vẫn lạc quan yêu đời dẫu mọi hoàn cảnh. Quả thực, những người lính Tây Tiến anh hùng và đẹp đẽ đến nhường nào.

Cuối cùng, là một lời thề sắt son với binh đoàn Tây Tiến của nhà thơ:

Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Những lời thơ cuối cùng “không hẹn ước” đã báo hiệu cho ta một tâm thế của những người lính Tây Tiến đã không hẹn ngày trở về mà chỉ hẹn ngày cùng nhau chiến thắng. Ai lên Tây Tiến mùa đó đều không mong sống sót trở về nhưng tồn tại trong mỗi con người đó là một nỗi niềm thương nhớ sắt son và khắc cốt ghi tâm về đoàn binh Tây Tiến. Bài thơ có lẽ là một khúc hát tâm tình của Quang Dũng cũng là những lời thơ bày tỏ niềm yêu mến, da diết khi nhớ về lại một quá khứ huy hoàng của những người con của Tây Tiến.

Bằng một tâm hồn đa tài và cũng rất mực đa tình, cùng với bút pháp tả xuất sắc, lời thơ chân thành, phép liệt kê, so sánh cùng với những từ láy tượng hình độc đáo, Quang Dũng đã gợi lại một miền kí ức trong ông sống lại tại thi phẩm. Bài thơ “Tây Tiến” không chỉ gợi cho ta về một không gian hoang vu, hiểm trở của vùng núi đại ngàn Tây Bắc, gợi lên con người và mối tình cảm sâu sắc giữa binh quân và nhân dân, cùng với đó là hình ảnh những người lính Tây Tiến anh hùng, mạnh mẽ, và cuối cùng là một nỗi niềm nhung nhớ, lời yêu thương thủy chung son sắt của tác giả đối với binh đoàn Tây Tiến.

Đỗ Dũng

Từ khóa tìm kiếm

  • làm ngữ văn bài tập sang nói về thấy cô
  • làm văn chủ đề thầy cô vui
  • thơ về thầy cô giáo lớp4

Share this post