Văn mẫu THCS

Em hãy nêu cảm nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương rất hay

Em hãy nêu cảm nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Bài làm

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ đã có biết bao nhiêu nhà văn, nhà thơ đã trưởng thành từ đây và một trong những người thuộc thế hệ đầu tiên trưởng thành của lực lượng văn nghệ giải phóng miến Nam là nhà thơ Viễn Phương. Một người con của đất An Giang hồn hậu, nhà thơ Viễn Phương mang trong mình một trái tim ấm áp, giàu tình cảm, tâm hồn tinh tế, rung cảm mạnh mẽ với đời. Từ đó mỗi khi ông viết lên những tác phẩm đều chứa trong đó sự nhỏ nhẹ, đầy tình cảm, giàu chất mộng mơ ngay cả trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt. Nổi bật trong đó, thi phẩm “Viếng lăng Bác” là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ đặc sắc của Viễn Phương.

Nhà thơ Viễn Phương – một người chiến sĩ hoạt động và chiến đấu hơn ba mươi năm ở chiến trường miền Nam xa xôi. Bởi vậy cũng như bao chiến sĩ và con người nơi đây, ông cũng mong một lần được ra thăm Bác Hồ. Nhưng ước nguyện đó chỉ tới năm 1976 khi đất nước đã được hoà bình, thống nhất và giờ đây Bác cũng đã ra đi. Dẫu vậy, trong thâm tâm mọi người vẫn mong mỏi được thăm lăng Bác. Tháng tư năm 1976, lăng của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại của chúng ta đã được hoàn thành, bấy giờ mọi người đều rưng rưng xúc động khi được tới viếng lăng Bác. Nhà thơ Viễn Phương cũng vậy, bao nhiêu những cảm xúc trào dâng trong trái tim ông bởi thế từ những xúc cảm mãnh liệt đó nhà thơ đã viết lên thi phẩm “Viếng lăng Bác”.

Trong bốn câu thơ đầu tiên của bài thơ, tác giả viết lên những cảm xúc chân thật nhất của mình khi đi tới lăng Bác và thấy được khung cảnh bên ngoài lăng:

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng.

Ngay từ câu thơ đầu tiên tác giả đã thể hiện rõ được tấm chân tình của mình khi liệt kê địa điểm miền Nam. Trên phương diện của địa lí, lăng Chủ tịch nằm ở thủ đô Hà Nội của miền Bắc cách rất xa với vùng đầu kia của tổ quốc miền Nam, ấy vậy mà nhà thơ vẫn cất công lặn lội ra tới ngoài Bắc để được một lần tận mắt viếng Bác Hồ. Không chỉ có vậy, tiếp tục tới câu thơ thứ hai tác giả viết lên cụm từ “trong sương” đã vẽ lên một khung cảnh không gian, thời gian vào buổi sớm vô cùng ý nghĩa và đặc sắc. Không phải là buổi trưa hay buổi chiều mà là vào buổi sáng sớm bởi xuất phát từ lòng yêu thương, kính trọng của chính chân tâm của nhà thơ nên đã vồn vã để tới thăm, viếng được vị lãnh tụ đáng mến ngay trong buổi sương sớm đầu ngày. Nhưng ấn tượng không kém là hình ảnh cây tre đứng thẳng hàng trước mưa giông, bão tố như chính con người của Bác hay chính là toàn bộ dân tộc Việt Nam hiên ngang, bất khuất trước biết bao khó khăn, thử thách hay chính cả là chiến tranh để giữ gìn toàn vẹn được non sông.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em sau khi mắc lỗi với bạn

Khi đã được đặt trân tới lăng Bác, nhà thơ lại càng thêm ngưỡng mộ con người của Bác khi đến cả thiên nhiên, tạo vật và con người đều luyến thương, buồn tiếc cho một chân thân cao quý của con người:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…

Thật hùng vỹ và kì ảo biết bao khi ta đọc tới nhưng dòng thơ này, tác giả đã vô cùng tinh tế khi sử dụng biện pháp ẩn dụ để so sánh con người Bác với vầng mặt trời sáng chiếu. Nhưng điều đó không hề có gì là quá đáng, khi nếu mặt trời của thiên nhiên soi sáng cho tất cả con người để con người có thể duy trì sự sống thì Bác Hồ của chúng ta cũng là người lãnh tụ đã tìm ra con đường cứu nước, dẫn dắt toàn dân tộc thoát khỏi cuộc sống gông cùm của nô lệ để trở thành những con người tự do có thể sống cuộc đời của mình mong muốn. Nhà thơ vô cùng tinh tế khi không chỉ so sánh con người Bác với mặt trời mà còn dùng chính những hành động thành kính của những con người đang thăm viếng Bác để làm minh chứng cho điều đó. Mọi người tới lăng Bác để có thể được nhìn dung nhan của Bác để thể hiện sự tôn kính của mình trước Bác nhiêu tới như là những tràng hoa được kết lại với nhau để dâng lên kính trọng với ngài lãnh tụ vĩ đại kia.

Xem thêm:  Phân tích cảm hứng lãng mạn trong bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá”

em hay neu cam nghi ve bai tho vieng lang bac cua nha tho vien phuong rat hay - Em hãy nêu cảm nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương rất hay

Em hãy nêu cảm nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác

Cảm xúc của nhà thơ không còn rạo rực, bồi hồi như trước mà lúc này đây đang dần lắng đọng lại khi đứng trước lăng Bác:

Bác nằm trong giấc ngủ dịu êm

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim.

Những lời thơ như chính mong muốn của tác giả cũng chính như sự thật đang hiện hữu lúc bấy giờ đây. Bác tuy ra đi nhưng mọi sự đều nhẹ nhàng như một giấc ngủ dịu êm và dường như con người bác được hóa vào bầu không gian như ánh trăng sáng dịu hiền. Có lẽ giờ đây, đất nước đã hòa bình, hai miền thống nhất, tâm niệm cả đời cuả Bác đã hoàn thành vậy nên chính trong trái tim của Bác cũng đã chẳng còn gì để níu kéo cuộc sống nên mọi sự đối với người lãnh tụ ấy cũng chỉ như một giấc mộng bình yên. Bác đối với mọi người con dân đất Việt hay cả những con người đang kính ngưỡng Bác ở thế giới rộng lớn ngoài kia cũng đã trở thành trời xanh vĩnh viễn tồn tại với cuộc đời. Tuy biết được điều tuyệt vời như vậy nhưng trong trái tim của nhà thơ cũng không khỏi xót xa đau đớn trước sự thực rằng Bác đã ra đi mãi mãi.

Cuối cùng cũng chẳng thể ở mãi bên Bác, nhà thơ phải trở về với đời thực của mình nhưng trong trái tim của nhà thơ mong muốn có thể trở thành một điều nhỏ nhoi bên cạnh lăng Bác góp phần sức mình làm đẹp cho đời:

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về truyện cổ tích Em bé thông minh

Mai về miền Nam thương trào nước mắt

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Nhà thơ mang trong mình tâm trạng đầy lưu luyến khi phải rời khỏi lăng Bác. Nhưng trong trái tim đầy những niềm xúc cảm, trân trọng, thành kính của nhà thơ với vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh nên ông chỉ mong muốn được trở thành một con chim có thể dâng tiếng ca cho đời, một bông hoa có thể tỏa ngát hương hay một cây tre Việt Nam vững vàng trung hiếu trước sóng gió, bão giông ở nơi chốn lăng Bác. Con người ấy với hi vọng cao đẹp có thể hi sinh cho cuộc đời cũng như nêu nên chính những cống hiến của Bác cho dân tộc nhiều như chính những điều quen thuộc của đấtt nước chúng ta.

Bài thơ “Viếng lăng Bác” với từ ngữ giàu cảm xúc, lời thơ tinh tế, trau truốt, những hình ảnh quen thuộc mang nhiều sự rung cảm đã giúp cho những độc giả chúng ta có thể cảm nhận được con người vĩ đại của Bác Hồ dù đã là khi nằm trong lăng và thấy được con người giàu tình cảm, đầy sự trân trọng, kính nể của nhà thơ Viễn Phương. Qua đây, mỗi chúng ta ai cũng sẽ có thêm tình yêu thiêng liêng với đất nước, dân tộc và con người của Bác Hồ.

Đỗ Dũng

Post Comment