Văn mẫu THCS

Em hãy nêu cảm nhận của bản thân về bài thơ Viếng lăng Bác rất hay

Em hãy nêu cảm nhận của bản thân về bài thơ Viếng lăng Bác

Bài làm

Tháp mười đẹp nhất bông sen

Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ

Bác Hồ – tên người cả một niềm thơ. Chủ tịch Hồ Chí Minh vị cha già của cả dân tộc, người lãnh tụ vĩ đại của đất nước Việt Nam. Dẫu biết rằng Bác đã ra đi mãi mãi nhưng vĩnh viễn ở lại với nhân dân đất nước này là một nhân cách, một lối sống, một nhân vị con người cao quý vô cùng. Bởi lẽ đó, Chủ tịch Hồ đã đi vào trong tiềm thức của mỗi nhà thơ, nhà văn như một quan niệm sáng tác. Nhà thơ Viễn Phương cũng như bao những nhà sáng tác khác, bằng nỗi niềm xúc động khi được nhìn thấy Bác Hồ đang say giấc ngàn thu trong ngôi lăng. Ông đã viết lên văn phẩm “Viếng lăng Bác” để thể hiện nỗi niềm thành kính, thương cảm, xót xa với sự ra đi của một người con ưu tú của dân tộc, một danh nhân văn hoá thế giới.

Nhà thơ Viễn Phương là một chiến sĩ bộ đội hoạt động ở vùng đồng bằng sông Cửu Long xa xôi. Ở đây ông cũng đã bắt đầu sáng tác văn thơ từ chính những cảm xúc trên những chặng đường chiến đấu như tác phẩm “Chiến thắng hoà bình”, “Anh hùng mìn gạt”…. Tới năm, 1976 sau một năm đất nước lập lại hoà bình, hai miền thống nhất và đồng thời vào tháng tư năm ấy lăng Chủ tịch được khánh thành đáp ứng nguyện vọng được thăm viếng lăng Bác của nhân dân cả nước. Lúc này, nhà thơ Viễn Phương cùng với đoàn đại biểu miền Nam được ra thăm lăng Bác. Khi tới được thăm lăng Bác, trỗi dậy trong lòng nhà thơ biết bao xúc cảm, nỗi niềm và cứ như vậy bài thơ “Viếng lăng Bác” được Viễn Phương cho ra đời. Bài thơ không chỉ bày tỏ được nỗi niềm niềm biết ơn sâu sắc, sự mến thương vô hạn của nhà thơ với Bác Hồ mà còn như lời thay thế cho sự xót xa thương tiếc của toàn dân tộc.

Những câu thơ đầu tiên là chính những điều mà tác giả quan sát và cảm nhận được khi ở ngoài lăng:

Xem thêm:  Bình giảng Bài phát biểu đọc trước mộ Mác của Ăng-ghen

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.

Ngay câu thơ đầu tiên tác giả sử dụng đại từ xưng hô “Con” với “Bác” gợi tả niềm thân thương, sự gần gũi siết bao, khiến cho mỗi người nghe đều cảm nhận được sự thành kính của tác giả đối với ngài Chủ tịch vĩ đại của chúng ta. Và hình ảnh “cây tre” là hình ảnh đầu tiên mà Viễn Phương chọn lựa để đặt vào câu thơ của mình. Quanh lăng của Hồ Chủ tịch có biết bao nhiêu những loài hoa thơm, những loài cây lạ,… nhưng nhà thơ vẫn chọn cây tre quen thuộc để làm nổi bật cả câu thơ của mình. Bởi có lẽ, cây tre Việt Nam không chỉ mang ý nghĩa đơn thuần của một loài cây mà hơn cả thế loài cây ấy còn là biểu trưng cho sức mạnh dân tộc, cho chí khí anh hùng của nước non như những thành lũy tre làng bảo vệ thôn dân hay như những cây tre ngà giúp thánh Gióng đuổi quân xâm lược… dù hình tượng nào cũng khiến ta thêm phần tự hào và tin yêu dân tộc. Để thêm nữa những xúc cảm trong câu thơ, tác giả sử dụng thán từ “Ôi!” khiến câu văn thêm phần gợi cảm, làm cho những người đọc dường như nảy nở những cảm xúc vô hình trong tâm cảm của mình. Với bốn câu thơ đầu, nhà thơ Viễn Phương đã giúp mỗi độc giả thêm phần yêu mến, trân trọng đấy nước, cảnh vật, con người quê hương nơi đây và càng thành kính hơn với Bác Hồ vĩ đại.

Khi đã thấy được khung cảnh ngoài lăng đầy những xúc cảm, nhà thơ lại thêm sững sờ trước sự thành kính của cả thiên nhiên tạo vật và nhân dân đồng bào đối với sự ra đi của Bác:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…

Nhà thơ vô xùng tinh tế khi sử dụng phép so sánh ngầm ẩn dụ để làm nổi bật hình tượng cao quý của vị lãnh tụ anh hùng. Ai trong chúng ta cũng biết được rằng trên cuộc đời chỉ có duy nhất một mặt trời, đó là mặt trời của thiên nhiên tạo hóa, nguồn ánh sáng để duy trì sự sống của con người, cây cỏ và muôn loài sinh vật khác. Nhưng tác giả đã dùng chính hình ảnh mặt trời đó để soi rọi vào một mặt trời khác trong lăng là Bác Hồ của chúng ta. Liệu nhà thơ có đang làm quá lên khi so sánh Bác Hồ và mặt trời? Câu trả lời chắc chắn sẽ là không, bởi đối với dân tộc Việt Nam ta, lãnh tụ Hồ Chí Minh chính là nguồn ánh sáng bởi chính người đã cứu giúp toàn bộ dân tộc khỏi bóng tối của kiếp nô lệ. Thêm đó nữa, tác giả đã sử dụng từ cụm từ “rất đỏ” như để tô đậm rõ nét hơn con người, nhân cách cao quý của Bác Hồ. Hơn thế nữa, hình ảnh của dòng người mang sự tiếc thương vô hạn kết lại như những tràng hoa để bày tỏ sự thành kính đối với ngài Chủ tịch.em hay neu cam nhan cua ban than ve bai tho vieng lang bac rat hay - Em hãy nêu cảm nhận của bản thân về bài thơ Viếng lăng Bác rất hay

Xem thêm:  Thơ

Em hãy nêu cảm nhận của bản thân về bài thơ Viếng lăng Bác

Khi được tận mắt chứng kiến thân thể của Bác bình yên nằm trong lăng trong lòng của nhà thơ dường như trỗi dậy những xúc cảm khác nhau có cả kính mến nhẹ nhàng có cả xót xa buồn bã:

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim.

Nhà thơ dùng những lời lẽ tinh tế nhất để miêu tả sự ra đi của Bác, thay vì phải dùng từ “mất” thì tác giả đã sử dụng “giấc ngủ bình yên”, một cụm từ mà không chỉ nói ra được sự thật mà hơn thế nữa đó cũng là để miêu tả về sự ra đi của Bác nhẹ tựa như lông hồng, bình yên với cuộc đời chứ không hề có một chút mảy may lưu luyến với cuộc đời. Bởi lẽ cuộc đời này tâm nguyện cuối cùng của Bác cũng đã hoàn thành đất nước đã vẹn toàn, nhân dân đã được yên bình hạnh phúc. Mặc dù Bác đã yên bình giữa vầng trăng nhưng dẫu cho biết rằng Bác vẫn luôn sống mãi trong trái tim của mọi người dân đất Việt thì trong trái tim của mỗi người hay chính nhà thơ cũng vẫn cứ xót xa, tiếc thương cho cuộc sống, con người, số phận của một con người đã hi sinh cả cuộc đời cho đất nước nhân dân.

Xem thêm:  Những câu nói hay về học tập dùng để trích dẫn trong bài văn nghị luận

Cuối cùng, nỗi niềm cảm xúc của nhà thơ càng mãnh liệt hơn khi phải phân ly ra về. Nhà thơ như muốn hóa thân vào những loài vật quanh lăng Bác để gắn kết mãi mãi với Bác Hồ:

Mai về miền Nam thương trào nước mắt

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Tới khi đã phải ra về những cảm xúc của nhà thơ trào dâng tràn ra hóa thành những giọt nước mắt buồn bã, xót xa, đau đáu nhớ thương. Tiếp đó, tác giả sử dụng điệp từ “muốn làm” để bày tỏ mong ước nhỏ nhoi của mình được hóa thân vào những điều nhỏ bé góp phần làm đẹp thêm cho lăng Bác cũng như có thể ở gần bên Bác, để cống hiến, gần gũi, làm một điều nhỏ nhoi đẹp đẽ bên Bác. Điều đó cũng thể hiện niềm mong muốn của chính tác giả muốn được cống hiến góp sức mình để có thể làm đẹp thêm cho cuộc đời và đồng thời đó cũng như một lời nhắc nhở của tác giả với mọi người về việc sống đẹp để cống hiến cho đời và biết ơn sâu sắc với thế hệ cha anh cũng là Bác Hồ vĩ đại.

Bằng những xúc cảm rung động mãnh liệt, ngôn từ tinh tế và phong phú, những biện pháp nghệ thuật đặc sắc nhà thơ Viễn Phương đã viết lên một bài thơ “Viếng lăng Bác” vô cùng hoàn hảo. Bài thơ không chỉ bày tỏ được nỗi niềm của tác giả về sự thương mến xót xa đối với Bác Hồ mà còn giúp mỗi chúng ta thấu hiểu hơn về lòng biết ơn với Chỉ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.

Đỗ Dũng

Post Comment