Văn mẫu THCS

Hãy miêu tả bố hoặc mẹ của em

BỐ TÔI

Tôi nhớ một câu tục ngữ: “Con có cha như nhà có nóc”. Quả thật, gia đình là một ngôi nhà, bố là mái nhà vững chắc che chắn cho cả gia đình. Mẹ tôi, chị em tôi bao giờ cũng cảm thấy bình yên khi có bố, hệt như đứng dưới gốc cây lớn ngay cả khi mưa nắng.

Bố tôi là công an điều tra. Điều đó làm tôi hết sức tự hào. Tôi yêu bố vô cùng. Tuy đã bốn mươi lăm tuổi nhưng trông bố vẫn khỏe mạnh nhanh nhẹn như thanh niên. Khuôn mặt bố lúc nào cũng rạng rỡ vui tươi. Nhớ có lần bố bị ốm, mẹ tôi cứ khóc sụt sịt vì lo lắng, vậy mà bố vẫn tươi cười như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bố tôi da ngăm đen. Đôi mắt sáng, linh hoạt, chỉ thoáng nhìn ai là biết ngay về người đó như thế nào. Có lần tôi mắc khuyết điểm bị cô phê bình. Tôi định về nhà mới nói với bố, nhưng khi nhìn vào ánh mắt nghiêm khắc của bố, tôi đã phải khai hết ngay ở cổng trường. Dáng người bố cao to. Mẹ tôi đi bên bố trông thật bé nhỏ. Bố tôi thích mặc áo kẻ. Nhung khi đến cơ quan, bố bao giờ cũng mặc quân phục. Bố tôi mặc quân phục trông oách lắm. Lúc đó trông bố oai nghiêm như một vị tướng. Tính bố tôi hóm hỉnh vô cùng, Bố được mệnh danh là trung tâm vui vẻ của cả nhà. Dường như có bố ngôi nhà mới thực sự sống động. Bố xả nước ào ào để rửa mặt rồi hỏi người này hỏi người khác. Có lần mẹ tôi đang tức giận điều gì đó, bố chỉ cần nói vài câu là mẹ tôi bật cười. Những hôm bố đi công tác, ngôi nhà yên ắng hẳn đi. Tiếng nói ít hơn, tiếng cười ít hơn, ngay cả bữa ăn mẹ cũng nấu ít món. Đến gần ngày bố về mọi người đều háo hức chờ đợi. Mẹ nấu cơm, chị lau nhà, tôi sắp sẵn quần áo chờ bố tắm. Rồi bố về như nắng mới, sáng ấm cả căn nhà nhỏ bé.

Không chỉ mang lại bình yên cho gia đình tôi mà bố còn mang lại bình yên cho bao gia đình khác. Bố tôi đã từng phá nhiều vụ án, đến những nơi cực kì nguy hiểm. Có lần đêm khuya cả nhà đang ngủ, bỗng tiếng điện thoại reo lên. Bố vội vàng bật dậy, mặc quần áo rồi đi ngay, chẳng kể đêm đông giá ỉạnh. Nhiều đêm, bố phải đi làm đột xuất, tôi biết bố phải đến chỗ nguy hiểm. Chẳng thể mà ngay từ khi bé tí tẹo, tôi đã biết: “gác cho dân vui chơi, thức cho dân ngủ ngon” chính là bố – người chiến sĩ công an.

Tôi yêu bố tôi lắm! Tôi tự hào vì bố là công an điều tra đang đâu trên mặt trận thầm lặng song đầy nguy hiểm để bảo vệ cuộc bình yên cho mọi người. Tôi muốn sau này cũng được làm công an như bố.


NGUYỄN THĂNG LONG

MẸ TÔI LÀ NGƯỜI ĐẸP NHẤT

Mẹ tôi không phải là một người phụ nữ trẻ trung như các cô người mẫu, xinh đẹp như diễn viên Hàn Quốc hay thành đạt và nổi tiếng như Nữ Tổng thống In- đô-nê-xia, nhưng đối với tôi mẹ bao giờ cũng là người phụ nữ đẹp nhất, tuyệt vời nhất! Đó chính là vẻ đẹp của lòng yêu thương, sự gắn bó thân thiết suốt cuộc đời mà mẹ dành cho những đứa con mình. Và dù tôi có để quên đôi “mục kỉnh” ở một xó xỉnh nào đó, thì chỉ cần nhìn thấy cái dáng gầy gầy, nhỏ nhắn vương chút vội vã thân thuộc là tôi có thể cất lên tiếng gọi: “Mẹ, mẹ ơi!”.

Trên khuôn mặt mẹ tôi, dấu ấn thời gian đã bắt đầu hằn lên những nếp nhăn nho nhỏ. Nhưng có lẽ, thời gian cũng phải cúi mình không sao xóa nhòa được nét dịu dàng, phúc hậu nơi người mẹ của tôi. Những bức ảnh thời con gái hiếm hoi của mẹ là hình một cô thiếu nữ khá ưa nhìn, có thể nói là xinh xắn.

Đôi mắt của mẹ thật đẹp. Một đôi mắt trong trẻo, thấm đượm sự bao dung, âu yếm. Đôi mắt từng đỏ hoe lo lắng những lần tối ốm nặng Đôi mắt sáng bừng hạnh phúc khi thấy chúng tôi vui, thiết tha an ủi, đông viên mỗi| lần con va vấp… Khi còn nhỏ, tôi chẳng bao giờ dám nhìn thắng vào đôi mắt ấy mỗi lần mẹ mắng. Nhưng rồi, tôi lớn lên, can đảm hơn, tôi đã dám rụt rè ngước nhìn lên, và thấy có ánh gì rất lạ trong đôi mắt ây… Không phải là sự giận dữ, mà là ngọn lửa của lòng yêu thương, những ánh lấp lánh niềm hi vọng…

Mẹ tôi rất thích nghe nhạc, những bản hòa tấu không lời trầm bổng, thiết tha. Khi đó, mẹ thường ngồi suy tư lặng lẽ, đôi mắt hướng nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi có những bông cẩm chướng rung rinh vui đùa trong gĩó và một khoảng trời cao xanh thăm thẳm… Có lẽ, chính điều ấy đã gieo mầm trong tâm hồn tôi một chút những rung động thi vị, lãng mạn nhẹ nhàng…

Còn biết bao nét đẹp gần gũi, thân thương nữa nơi người mẹ của tôi, làm sao có thể nói hết trong mấy trang văn. Màu áo tím dịu dàng như một đóa bằng lăng, giọng nói dịu dàng mà nghiêm khắc, nụ cười hiền hậu như bà tiên trong cổ tích, đôi tay gầy nhỏ nhắn mà ấm áp lạ thường… Tôi yêu tất cả những nét đẹp ấy, song ánh mắt bao dung, yêu thương của mẹ thì sẽ theo tôi suốt cuộc đời này

CHỬ PHƯƠNG LINH

MẸ THÂN YÊU

Mẹ là người gần gũi, thân yêu và cũng là người mà em quý trọng nhất.

Là một kiến trúc sư, mới ngoài bốn mươi tuổi nhưng mẹ được coi là một người có năng lực trong môt công ti xây dựng của thủ đô. Khuôn mặt của mẹ khắc khổ, người thấp đậm, vững chắc. Mẹ nói những cô gái ở vùng chiêm trũng như mẹ đều phải gánh và đội nặng từ rất sớm. Cuộc sống của họ là sự vật lộn với đất đai và nước úng của quê hương. Có lẽ vì vậy mà me sớm rèn được sự rắn rỏi và tự chủ cao. Bù lại đó, mẹ em có cái miệng nhỏ và tươi tắn, đôi mắt đen chan chứa tình cảm. Ở mẹ toát ra sự gần gũi và tin yêu. Nơi em ở ai cũng quý mẹ vì mẹ rất sẵn lòng giúp đỡ và chia sẻ với mọi nguời từ sự thiếu thốn về vật chất hay nỗi buồn khổ về tinh thần.

Có một điểm rất trái ngược với dáng vẻ bên ngoài là giọng nói nhỏ nhẹ, hiền từ của mẹ em. Chưa bao giờ em thấy mẹ nói to hay quát mắng. Bố thường vừa cười vừa nói: “Nghe giọng bà ai mà biết được đây là cô gái nông thôn đã từng cầm cày thay anh trai đi bộ đội”. Nhờ giọng nói đó mà mẹ nói ai cùng nghe theo. Em càng hiểu sự chinh phục của con người đâu phải ở sức mạnh.

Mẹ nấu ăn rất ngon, đến nỗi bố em làm công tác đối ngoại phải tiếp khách liên miên mà gần như chẳng bỏ cơm bữa nào. Bố rất chừng mực trong những buổi giao tiếp, ngay bia rượu cũng chỉ nhấp môi vì bố không quen ăn cơm người khác nấu. Mỗi lần đi nước ngoài về là bố cứ xuýt xoa, tấm tắc khen những bữa ăn dân dã nhưng ngon lành của mẹ., Cũng lạ thật, vẫn chỉ vậy thôi mà sao cả nhà em lúc nào cũng say sưa, vui vẻ trong bữa ăn. Hay là nhờ không khí gia đình ấm cúng nhỉ?

Xem thêm:  Hãy miêu tả người bạn vui tính nhất của em

Mẹ dạy em cầm bút vẽ, cách căn tỉ lệ giữa khuôn mặt và cơ thể người, dạy cả cách vẽ mặt người nhìn nghiêng nữa. Mẹ đặc biệt quan tâm tới việc học hành của em. Học từ lâu, thế mà bây giờ mẹ giảng toán và lí cho em rất dễ hiểu. Nhờ đó mà kiến thức của em trở nên vững vàng, mẹ chỉ tự học thôi mà tiếng Anh mẹ rất tốt. Mẹ thường xuyên uốn nắn cho em khi phát âm và khuyên em nên tập nghe đài, nghe băng cho quen. Em thích nhất là mẹ tỉa hoa rất giỏi, từ bất cứ thứ hoa trái gì mẹ cũng làm thành những bông hoa tươi thắm, những nụ hoa e ấp, những chiếc lá thanh tú… ngay đến quả ớt cay xè mà mẹ cũng biến thành bông hoa râm bụt đỏ chói, mềm mại. Sinh nhật em năm nào cũng có một lẳng hoa tươi đẹp và độc đáo. Mọi người ai cũng xuýt xoa, tấm tắc khen. Người ta bảo mẹ có hoa tay và năng khiếu bẩm sinh. Em mong mình giống mẹ quá, nhất là nghị lực phi thường ở một người phụ nữ nhỏ bé đã vượt lên khỏi hoàn cảnh, tự mình khẳng định mình giữa nơi đô thị đông người tài, lắm người giỏi này.

me toi - Hãy miêu tả bố hoặc mẹ của em

Chỉ có mẹ duy nhất trên đời

Em luôn nhìn vào mẹ để mà nỗ lực vươn lên. Em tin rằng mình sẽ làm được nhiều điều khiến mẹ vui lòng.

(ĐỖ HẠNH NGUYÊN, Trường THCS Ngô Sĩ Liên, Hà Nội)

CHỈ CÓ MẸ DUY NHẤT TRÊN ĐỜI…

Và mẹ em chỉ có một trên đời…

Tiếng hát trong trẻo, ngân nga như khiến tôi càng thấm thía nỗi đau khổ, thiệt thòi của các bạn nhỏ bị mồ côi mẹ. Thật bất hạnh cho những ai trên thế gian này không có mẹ. Vì mẹ là người sẽ dành trọn mọi sự yêu thương và hi sinh cho chúng ta. Mẹ của tôi cũng là người như vậy đấy

Nhìn dáng vẻ bên ngoài khó ai đoán được nghề nghiệp của mẹ. Dáng người cân đối, thon thả của mẹ được coi là lí tưởng đôi với tuổi bốn mươi. Nước da trắng trẻo đến lạ kì, hình như trời cho mẹ vậy. Mẹ đi biển hàng tuần, da chỉ ửng hồng lên chút ít còn tôi khi tôi chưa ra năng đã đen nhèm rồi. Các đường nét trên khuôn mặt trẻ trung của mẹ không có gì đặc biệt, nhưng là khi nó chuyển động bởi nụ cười, bởi ánh mắt… thì đột nhiên khác hẳn. Nó trở nên xinh xắn, thân thiết và đáng yêu lắm. Nhất là đôi mắt to và, sán, của mẹ, mọi người cho là thòng minh, còn tôi thì thấy ấm áp và tự tin. Mẹ tôi cởi mở, tươi vui và chân thành khác hẳn với những con sò khô khan, rắc rối luôn đeo bám theo cái nghề kế toán tài vụ của mẹ. 

Với nghề nghiệp của mình mẹ tôi tỏ ra say mê và có bản lĩnh lắm. Không phải ai có thâm niên cao cũng được tặng danh hiệu “kế toán giỏi” như mẹ tôi. Nhìn mẹ sử dụng máy tính cứ như bấm đàn vậy. Mẹ có sự tập trung cao vào công việc, khi đã bắt tay vào sổ sách, giấy tờ tôi thấy mẹ chẳng hề rời ra, chẳng quan tâm gì tới mọi chuyện xung quanh, kể cả có người hỏi gì đó. Khi làm việc, mẹ thường đăm chiêu, im lặng, nhất là trán cứ nhăn lại. Vậy mà ở ngoài đời, mẹ cười nói rất vui. Các cô bác ở cơ quan ai cũng quý mến và gần gũi với mẹ. Mẹ thường nhận được sự giúp đỡ tận tình của mọi người giống như mẹ không nề hà khi giúp đỡ người khác.

Mẹ là người không thể thiếu được trong gia đình tôi. Mẹ như cô Tấm với một mâm cơm ngon lành, sạch sẽ vừa ý mọi người vào những bữa ăn. Lúc vui đùa, mẹ như một diễn viên vậy, kể chuyện thì có duyên, gây cười thì rất khéo, mà xử án thì công bằng hợp lí. Dù ai có nói gì, tôi vẫn thấy mẹ đáng yêu vô cùng, nhưng tốt nhất là mọi người nên khen mẹ tôi. Chắc chắn là điều đó sẽ làm cho tôi vui sướng và tự hào bởi mẹ mình!

Mẹ tôi nhìn ai cũng thấy tốt. Tài nhất là mẹ phát hiện điều đó rất nhanh, rất bất ngờ. Mẹ thường đem lại cho tôi sự ngỡ ngàng bởi cái tính nhìn hướng thiện đó. Mẹ thường bảo: “Nhân chi sơ tính bản thiện”. Hãy cố tìm thấy điều đó trong mỗi người, chỉ có vậy trái tim mình mới thấy hạnh phúc và cuộc đời này mới đáng vì nó mà ta sống hết mình. Đây lại là một điểm mà tôi luôn xúc động và hãnh diện vì có mẹ ở trên đời. Trái tim mẹ tràn đẩy lòng vị tha, sự nhân hậu vô bờ bến. Bố vẫn nói: “Mẹ con có tấm lòng như một bà tiên hiền hậu”.

Có phải chỉ thế đâu, những lần ốm đau mới thấy được lòng yêu thương, sự tận tình chăm sóc của mẹ. Mẹ chăm các “bệnh nhân” của mình rất giỏi, lúc thì nghiêm khắc, lạnh lùng như bác sĩ, lúc thì tỉ mi, kịp thời như y tá, hộ lí… Mẹ với thuốc, không biết bệnh tật tránh xa từ đâu?

Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần tôi bị lạc năm tôi năm tuổi. Buổi sáng, thấy mẹ xách làn đi chợ, tôi một mực đòi đi theo, tuy không khóc nhưng cử chỉ cua tôi rất kiên quyết. Mẹ khuyên tôi ở nhà vì chợ đông, nóng bức, không sạch sẽ lại ồn ào, vả lại mẹ chạy ù một cái là về. Đợi mẹ đi khỏi, tôi lấy cán chổi gạt chốt cửa và đi theo mẹ. Tuy chợ đông đúc, nhưng tôi rất chăm chú nhìn theo chiếc áo màu tím của mẹ. Tôi thích chí khi “lừa” được mẹ và cũng nhờ thế mới thấy được mẹ nghiêng đầu bên này, ngó bên kia nhấc lên, đặt xuống… Đến quầy hàng bán cá vàng thì trời ơi thích quá. Tôi dán mắt vào những bé kính trong suốt, long lanh và những chú cá vàng, trắng, đen, đỏ… con to, con bé, con dài, con ngắn tung tăng bơi lội. Đẹp ơi là đẹp! Khi tỉnh ra thì xung quanh tôi toàn là người lạ, rẽ vào ngách nào cũng lạ hoắc. Thậm chí muốn quay lại đường cũ để về nhà, tôi cũng không tài nào tìm ra. Mẹ thì chảng thấy đâu. Tôi chỉ nhớ là lúc ấy tôi thưc sự hoảng hốt và tuyệt vọng. Chú công an đối với tôi lúc này hiện ra không khác gì Bụt ở trong truyện cổ tích. Đưa tôi về trụ sở, chú dùng loa phóng thanh gọi mẹ đón về.

Như một cơn lốc, mẹ ào vào ôm thốc lấy tôi. Cả thân hình mẹ run rẩy, mặt úp vào vai tôi, hai tay mẹ ghì chặt lấy thân hình bé nhỏ của tôi, Lúc này tôi mới thấm thía tình yêu thương nồng nàn, cháy bỏng của mẹ. Qua giây phút bàng hoàng đó, trước khi bế tôi ra về mẹ quay lại cảm ơn các chú công an. Sau này, cả nhà vẫn nhắc tới chuyện đó như một bài học cho những đứa trẻ bướng bỉnh như tôi. Mẹ cười nói là vẫn thầm cảm ơn Trời, Phật và các chú công an nên chuyện kinh hoàng đó chỉ còn là một giấc mơ. Tôi không quên được ngày hôm đó và cũng không bao giờ quên tình yêu thương nồng thắm của mẹ tôi. Nghĩ tới mẹ, tôi như được tận hưởng niềm hạnh phúc vô bờ. Yêu mẹ và sẽ làm vui lòng mẹ là tâm nguyện của tôi. Tôi thầm hứa:

Con dù lớn vẫn là con của mẹ 

Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.

(NGUYỄN THÙY TRANG,

Trường THCS Ngô Sĩ Liên, Hà Nội)

Xem thêm:  Suy nghĩ về câu tục ngữ Đánh nhau chia gạo, chào nhau ăn cơm

Từ khóa tìm kiếm

  • miêu tả mẹ

Post Comment