Hãy tả lại một ca sĩ đang biểu diễn bài hát mà em yêu thích

Đề bài: Em thường xem các buổi ca nhạc trên sân khâu hoặc trên màn ảnh nhỏ. Hãy tả lại một ca sĩ đang biểu diễn bài hát mà em yêu thích.

BÀI LÀM 1

Đang ngồi chơi, bỗng em nghe thấy tiếng giới thiệu trên tivi nhà mình: "Các bạn thân mến! Mở đầu chương trình ca nhạc hôm nay, ca sĩ Trần Tiến sẽ biểu diễn bài “Mặt trời bé con”. Em vội bật dậy, chạy lên xem. Hay quá! Bài này em rất thích mà.

Em chăm chú nhìn lên màn ảnh nhỏ. Chú Trần Tiến ôm cây đàn ghi- ta nhanh nhẹn bước ra sân khấu. Em hồi hộp chờ đợi. Chú ca sĩ gảy đàn. Điệu nhạc quen thuộc vọng vào tai em. Một giọng hát trầm trầm vang lên: “Ngoài kia có cô bé…” Hay quá! Chú Trần Tiến giả bộ dòm ngó, rồi lấy ngón tay làm mắt tròn, y như trong lời hát, trông thật là buồn cười. Em vừa nghe vừa hát thầm. Giọng chú Tiến trầm xuống. Hai tay chú đặt trên ngực, cái đầu lắc lắc vẻ hóm hỉnh: "… Hạnh phúc quá đơn sơ, mà tôi đâu có ngờ…" . Bỗng chú hát cao lên, mắt nheo nheo: "… Trời mưa quá em ơi…” Thật là vui nhộn, em vỗ tay đồm độp. Cái miệng chú cười thật tươi. Đang hát vui như vậy thì chú lại cúi gập người, mặt nhăn nhăn nhó nhó, vẻ thương tiếc. Giọng chú hạ xuống: “Bài ca ướt mất rồi còn đâu?”. Em reo lên "Tài quá! Tuyệt quá!”. Chú hát lúc trầm lúc bổng, lời hát đi sâu vào lòng người. Thỉnh thoảng, chú lại cầm vạt áo com-lê màu sáng, tay chú dang rộng, hát cao lên “Tôi đâu có ngờ”. Chú Tiến không ngừng nhún nhảy. Em vừa nghe vừa lắc lư người theo chú lúc nào không biết. Chú Trần Tiến hát thật hay, phải nói là mê li. Đoạn cuối, chú hát thật tuyệt. Từ cái miệng rộng của chú luôn xuất hiện những nụ cười hóm hỉnh. Chú hát cao lên, em tưởng như bay vút lên tận mây xanh. Tay chú giơ cao, ngón tay giả làm “mặt trời bé con”. Chú hơi cúi người lấy tay chìa ra trước. Đôi mắt chú mở to, giọng nhanh và vui nhộn: “La la la, là la la…”. Chú ngừng một lát để hát tiếp đoạn hai. Từng khúc nhạc vang lên rộn ràng. Em chạy đến mở to tiếng trong tivi. Chú Trần Tiến cầm một bông hoa hé nở vừa ngửi vừa nheo mắt. Chú ấy thật là trẻ con. Vừa đánh đàn chú vừa đi trên sân khấu, miệng cười tươi. Một giọng hát quen thuộc lại cất lên. Nhưng sao lần này, chú hát như nhanh lên. Có lúc, chú vuốt mái tóc điểm bạc cười ngượng nghịu làm em kêu lên: 

– Chú Trần Tiến này nhộn quá!

tran-tien

Chú Trần Tiến rất nhộn khi hát bài Mặt trời bé con

Lúc hát gần xong, người chú hơi ngả ra sau “Lá la…”. Thôi! Thế là bài hát chấm dứt. Nhìn lên ti vi, em tiếc ngẩn ngơ, chỉ muốn chú Tiến hát nữa, hát mãi.

NGUYỄN THỊ LOAN (HS Hà Nội)

BÀI LÀM 2

Tối hôm ấy, em được mẹ đưa đi xem ca nhạc "ga la" ở cung văn hóa hữu nghị Việt – Xô. Đến giờ mở màn, từ bên trong, cô gái nhẹ nhàng bước ra cúi đầu chào khán giả. Tiếp đến một dàn nhạc vang lên, ánh đèn đủ màu bật sáng cả sân khấu.

Rồi tiếng nói thanh thanh của một cô gái nào đó từ bên trong vọng ra: "Mở đầu chương trình, ca sĩ Ngọc Ánh xin biểu diễn bài: “Lời ru của biển”. Em nói với mẹ: "Cô Ngọc Ánh đã hát trên vô tuyến đấy mẹ ạ!".

Ca sĩ Ngọc Ánh bước lên gọn gàng trong bộ quần áo dài màu trắng thêu hoa mai nổi bật trên nền áo. Cô có dáng người dong dỏng rất hợp với bộ quần áo dài. Khuôn mặt trái xoan của cô rực rỡ trong ánh đèn đủ màu sắc, nét mặt cô như vui hơn, tiếng hát cô trong vắt như dòng suối mát cuốn hút sự ham mê của khán giả. Trên đôi môi thắm hồng bởi xoa nhẹ lớp son mỏng, cô luôn nở một nụ cười duyên dáng. Lúc đó, cô để lộ hàm răng trắng muốt đều đặn lấp lánh như viên ngọc xinh. Làn da trắng mịn như màu mây bạc bởi tô thêm một lớp phấn. Nấp dưới hàng mi dài là đôi mắt long lanh như giọt sương mai cặp mắt ấy chứa đựng niềm hân hoan của người ca sĩ. Mái tóc đen nhánh mượt mà buông xõa xuống ngang lưng.

Những động tác uyển chuyển nhẹ nhàng, khi cô giơ tay lên, khi cô bỏ tay xuống. Xem cô Ngọc Ánh biểu diễn mà em không rời mắt khỏi sân khấu Nghe hát, em như được ca sĩ Ngọc Ánh nói cho em biết về biển cả, nói cho em hiểu về những con tàu. Em như được theo lời hát êm đềm của cô bay bổng nơi vùng biển.

Chỉ gặp cô được ít phút nhưng tình cảm của cô đối với em thật gần gũi. Tình cảm nho nhỏ ấy đã để lại cho em một kỉ niệm không sao quên được. Cô Ngọc Ánh không biết em là ai nhưng tên cô vẫn gợi cho em một nỗi nhớ vô cùng. Ôi! Vui gì được bằng ngày hôm nay đã để lại cho em một ấn tượng sâu sắc. Em ước gì có một giọng hát như cô, lớn lên, em sẽ đi đây đi đó, vào Huế, Đà Nẵng, Quy Nhơn, Thành phồ Hồ Chí Minh… đem lời ca tiếng hát ngơi ca cuộc sống, ngợi ca quê hương, ngợi ca Tổ quốc mình.

"Làm ca sĩ cũng thích đấy nhỉ!".

NGUYỄN THÙY LINH (HS Hà Nội)

Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • tả một ca sĩ đang biểu diễn
  • tả một ca sĩ dang biểu diễn

Share this post