Kể chuyện “ông lão đánh cá và con cá vàng” bằng thơ

Đề bài: Kể chuyện "ông lão đánh cá và con cá vàng" bằng thơ. 

Ngày xưa có một túp lều 

Của ông bà lão vốn đều siêng năng 

Ông lão đánh cá thật hăng 

Bà lão kéo sợi băng băng ở nhà 

Một ngày sóng lớn ngoài xa 

Ông lão kéo lưới, lưới tha toàn bùn 

Ông nghĩ: Chẳng lẽ ăn bùn 

Chắc cá sợ sóng ùn ùn ngoài xa 

Rồi ông lùi bước lấy đà 

Mong cho quăng lưới ra xa, xa nhiều 

Nhưng mà trời vẫn chẳng chiều 

Tôm cá không thấy, chỉ nhiều rong rêu 

Ông lại quãng lưới thật đều 

Làm sao để được về lều ăn ngon 

Thế rồi được cá vàng con 

Ông nhìn thấy cá tí hon mà buồn

Cá liền cất tiếng kêu luôn:

“Ông ơi, ông chớ có buồn vì tôi 

Muốn gì chỉ cần bảo thôi 

Cá đánh không có thì tôi xin đền"

Ông nghe liền thấy lòng mềm 

Thả ngay chú cá chẳng thêm điều gì 

Về vợ hỏi: "Gặp chuyện chi?"

Ông kể hết, chẳng giấu đi chút nào 

Chẳng ngờ mụ vợ thét gào:

"Máng lợn bị vỡ tại sao không đòi?" 

Ông ra biển gọi: "Cá ơi"

Cá nghe gọi, hỏi rằng: "Ông cần gì?"

"Cá cho cái máng lợn đi"

Ông lão tội nghiệp tỉ tê cá vàng 

Cá vàng đáp ngắn gọn gàng:

"Đừng lo, sẽ có máng đàng hoàng ngay" 

ong lao danh ca11 - Kể chuyện "ông lão đánh cá và con cá vàng" bằng thơ

Ông về, mụ vợ vung tay:

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Sang thu của nhà thơ Hữu Thỉnh rất hay

"Lều cũ đã nát, phải thay căn nhà" 

Tội thay cho cái thân già 

Lại phải xin cá căn nhà thật to 

Biển xanh nổi sóng hơi to 

Cá vàng liền nói: "Đừng lo, hãy về" 

Mụ vợ lại mắng thật ghê:

"Phu nhân nhất phẩm, hả hê lòng bà!”

 Ông lại lóc cóc đi ra 

Biển giận dữ gọi phong ba đến cùng 

Ông nói: "Vợ tôi phát khùng 

Phải được nhất phẩm tột cùng mời an” 

Cá vàng an ủi đừng buồn.

Về ông bị đuổi xuống chuồng ngụa hôi. 

Nhưng chỉ được ít tuần thỏi

Mụ vợ chửi lão, lôi thôi ăn đòn

Ông chẳng biết làm gì hơn 

Đành quay ra biển, cá con hỏi liền 

Ông kể trong lòng chẳng yên 

Biển xanh nổi sóng liên miên chẳng dừng 

Về nhà, vợ đuổi thật thương

Đúng là vợ lão không còn lương tâm 

Vài tuần lại thét, lại gầm 

"Cho tao làm lớn: Long Vuơng đứng đầu” 

Giông tố thổi bay căn lầu 

Ông lão gặp cá, âu sầu nói ngay 

Cá vàng lặn xuống… thật gay

Ông lão chờ mãi mói quay trở về 

Ô kìa, lại cảnh nhà xưa 

Còn đâu cung điện, bò bê đầy chuồng

Chỉ còn bà lão ngồi buồn

Tham lam là thế, mất luôn hết rồi.

Tô Duy

(Trường THCS Trưng Vương)