Kể sáng tạo truyện “Cóc kiện Trời” bằng lời kể của Cọp

Đề bài: Kể sáng tạo truyện “Cóc kiện Trời” bằng lời kể của Cọp.

Các con có biết không, xưa kia, có một lần trời hạn hán rất lâu, đồng ruộng xác xơ, hoa màu khô héo, đất đai nứt nẻ, các loại động vật đều chết dần chết mòn vì khát. Ngay cả dòng dõi nhà Cọp chúng ta cũng phải điêu đứng Sống dở, chết dở trong những ngày khô hạn này. 

May thay, một ngày nọ, khi cha và bác Gấu nằm dài ở bìa rừng chờ chết khát, thì thấy Cóc và Cua đi đến, mặt người nào cùng lộ vẻ hăng hái. Hỏi ra thì mới biết họ rủ nhau đi kiện ông Trời để đòi mưa. Thích chí, cha và bác Gấu xin đi theo họ. Dọc đường lại gặp thêm Ong và Cáo, chúng cũng muốn đi theo. Thê là cả bọn kéo lên thiền đình. Gặp cái trống to ngay ở cửa. Cóc liền quay lại phân công cho từng người trong bọn. Lão Cua thì núp trong chum nước, Ong núp sau cánh cửa, còn cha, bác Gấu và thằng Cáo thì ra phía sau ngồi chờ. Xong đâu đấy, Cóc Ịiền đánh ba hồi trống. Cả bọn cảm thấy hồi hộp han lên. Cha nghe thoáng qua tiếng Ngọc Hoàng, rồi lại thấy Lôi bước ra cửa, dòm dáo dác. Thiên Lôi lại trở vào, chắc tâu với Ngọc Hoàng là chẳng có ai, ngoại trừ con Cóc bé nhỏ xấu xí đang ngồi chễm chệ trên mặt trống.

Xem thêm:  Phân tích ba khổ thơ cuối trong “Bài thơ về Tiểu đội xe không kính”của Phạm Tiến Duật

Ngay sau đó, bên trong cung điện, một con Gà chạy xộc ra tính mổ Cóc. Nhưng chưa kịp hành động, thì Cóc đã ra hiệu cho Cáo ở phía sau chạv đến chộp cổ Gà mang đi. Lại một con Chó chạy ra để nghênh chiến nhưng vừa ra khỏi cửa thì bác Gấu đã nhanh nhẹn tiến lên ngoạm vào cổ Chó. Thế là Chó cũng tiêu đời.

Thua luôn hai keo liền, chắc Ngọc Hoàng giận lắm nên ra lệnh cho chính Thiên Lôi ra trị Gấu. Cầm lưỡi tầm sét trong tay, Thiên Lôi ngông nghênh bước ra ngoài. Nhưng chưa kịp ra tay đã bị Ong ở sau cánh cửa chui ra đốt túi bụi, hoảng quá hắn nhảy ngay vào chum nước. Chắc là hắn bị Cua kẹp, nên kêu oai oái và nhảy ra ngoài. Giơ vuốt chờ hắn nãy giờ, cha vội nhảy đến vồ lấy hắn và xé xác cho bõ ghét. .

Bị thua to, Ngọc Hoàng đành phải nhượng bộ mời Cóc vào nói chuyện. Cóc vội vàng kêu: "Muôn tâu Ngọc Hoàng, đã ba bốn năm nay, dưới trần gian không hề có một giọt mưa. Vạn vật khô héo cả rồi, không còn sinh vật nào sống qua nổi. Ngài phải lập tức cho mưa xuống không thì chúng tôi không để yên cho các ngài ngồi trong thiên đình này đâu”.

coc kien troi 1 - Kể sáng tạo truyện “Cóc kiện Trời” bằng lời kể của Cọp

Kể sáng tạo truyện “Cóc kiện Trời” bằng lời kể của Cọp

Thấy Cóc vừa nói năng mềm dẻo, vừa đanh thép quyết liệt. Ngọc Hoàng cuống cuồng đấu dịu:

Xem thêm:  Em hãy thay lời vịt con kể lại chuyến đi lạc của chú

– "Dạ vâng… Thưa các ngài, tôi sẽ cho mưa xuống ngay!" Rồi ngài truyền gọi thần Rồng đến ngài chỉ vào Cóc và nói:

– Đây là cậu của ta ở dưới trần gian lên trách mắng vì việc để cho muôn vật dưới kia sắp chết khát. Ta ra lệnh cho người từ nay chớ biếng lười không làm tròn phận sự. Nếu khi nào cậu ta nghiên răng làm hiệu thì ngươi phải đố mưa nghe chưa?

Thần Rồng khúm núm vâng lệnh ra đi, một lát sau bọn cha đã nghe tiếng sấm ì ầm và tiếng ù ù như xay lúa…Bọn cha trở về trần gian mưa đã tạnh, nước trắng xóa cánh đồng, vốn ngày kia còn nứt nẻ. Râm ran tiếng ve kêu, chút chít trên những cành cây sũng nước và sém lá là tiếng của những con chim mới nở, Tất cả được tắm mát hả hê đón chào bọn chà bằng sự hớn hở và tươi tỉnh.

Cha về đến hang, không khí thật mát mẻ và dễ chịu, cha ngủ một giấc no nê cho đến ngày sau. Tỉnh dậy, cả thân mình còn ê ẩm nhưng cha rất vui và tự hào vì mình đã góp phần cứu sống muôn loài.

Và kể từ đấy hễ Cóc nghiến răng là Trời sắp mưa. Có những lúc Cóc quên phận sự thì lại nghe trẻ con nó hát:

Con Cóc là cậu ông Trời

Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho.

Xem thêm:  Kể lại truyện Cóc kiện Trời

Thu Huyền