Kể về một thầy giáo hoặc cô giáo mà em yêu quý

Đề bài: Kể về một thầy giáo (cô giáo) mà em yêu quý.

Bài làm 1

Trường em có rất nhiều thầy cô giáo. Mỗi thầy cô dạy một bộ môn khác nhau. Em yêu quý tất cả các thầy cô nhưng quý nhất là cô Nga — dạy môn Ngữ văn.

Cô Nga năm nay bốn mươi bảy tuổi nhưng trông cô vẫn trẻ trung, xinh đẹp. Tóc cô chỉ dài tới vai nhưng được uốn xoăn, rất phù hợp với khuôn mặt trái xoan và nước da trắng trẻo của cô. Mũi cô cao, và đặc biệt, cô cười rất tươi.

Ai cũng khen cô có mắt thẩm mĩ. Những bộ đồ cô mặc rất trang nhã, lịch sự, phù hợp với thân hình thon thả của cô, trông không yểu điệu mà rât duyên dáng.

Cô Nga rất hiền nhưng đôi lúc, cô cũng rất nghiêm khắc với những bạn có thái độ không tốt trong học tập. Cô giảng bài rất sinh động, dễ hiểu nên hầu như các bạn trong lớp đều học giỏi môn của cô. Ngoài việc là một giáo viên dạy Văn, cô Nga còn là phó hiệu trưởng của trường. Cô chăm sóc cho học sinh từ bữa ăn trưa cho tới chỗ để xe… Ngày nào cũng vậy, cô là người về muộn nhất trường.

Em rất yêu quý cô Nga. Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 sắp đến rồi, em cùng các bạn sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để cô vui lòng.

Phạm Minh Lộc 

(Trường THCS Đông Thái)

Bài làm 2

Hôm nay, chúng tôi tập làm văn viết một tiết. Đề bài: "Em hãy tả hình dáng và tính tình một cô giáo (thầy giáo) mà em yêu kính nhất".

thay-giao

Thầy giáo tôi vẫn ngồi kia, im lặng, hiền từ, vui vui

Lớp tôi có 32 bạn. Họ đều cắm cúi làm bài. Tiếng bút viết rào rào. Riêng tôi thấy khó quá. Từ năm lớp mẫu giáo đến nay tôi đã học ba cô giáo và một thầy giáo. Thầy cô nào tôi cũng quý, cũng yêu. Biết tả thầy cô nào bày giờ? Cái chữ "nhất" trong đề bài làm tôi lúng túng. Tôi ngồi lặng cắn bút suy nghĩ. Bất chợt, tôi ngước lên bảng. Thầy giáo tôi đang nhìn chúng tôi âu yếm, khuyến khích. Nét mặt thầy hiền từ mà rất tươi, y như hôm ông ngoại đến thăm anh em tôi ý. Mái tóc thầy đã điểm bạc như vương nhiều bụi phấn. Bỗng dưng tôi nhớ lại một sự việc. Hôm ấy, tôi đang chạy đuổi theo bạn Tân ở trường thì không may đâm bổ vào thầy làm thầy ngã kềnh. Tôi sợ quá, run bắn cả người, quên cả xin lỗi. Mấy lần thầy đã phê bình tôi về tội nghịch ngợm, bướng bỉnh rồi mà!

Không ngờ, sau khi đứng dậy, một tay đấm vào lưng, một tay thầy đặt lên đầu tôi hỏi:

– Em có sao không?

Tôi mếu máo:

– Thưa thầy không ạ!

– Thôi nín đi! Làm sao mà mau nước mắt thế? Lần sau chơi gì thì chơi cũng phải chú ý cẩn thận xung quanh nhé!

Thầy vỗ nhè nhẹ vào vai tôi rồi tập tễnh bước đi cà nhắc. Chắc là thầy đau lắm, tuổi già mà. Lòng tôi ân hận quá!

Chợt thầy đằng hắng một tiếng làm tôi giật mình bừng tỉnh. Nhưng cũng chính lúc ấy, một ý văn loé ra trong óc. ừ nhỉ, tại sao tôi lại không tả ngay về thầy mà phải đi tìm ở đâu. Thế là tôi cầm bút viết một mạch. Làm xong, tôi đọc lại rồi nhìn lên bảng. Thầy giáo tôi vẫn ngồi kia, im lặng, hiền từ, vui vui. Tôi cảm thấy như chính thầy đã làm cho tôi bài văn hôm nay. Ước gì mai sau tôi cũng được như thầy nhỉ!

Đặng Thuỳ Dương 

(Trường THCS Chu Văn An)


Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • ta thay co giao
  • ke ve co giao ma em yeu quy
  • tap lam:van ta ve co giao cua em

Share this post