Phân tích bài thơ Bài Ca Ngất Ngưởng của tác giả Nguyễn Công Trứ rất hay

Phân tích bài thơ Bài Ca Ngất Ngưởng của tác giả Nguyễn Công Trứ

Bài làm

Nguyễn Công Trứ từ lâu cũng được biết đến chính là nhà thơ lớn của dân tộc ta trong nửa đầu thế kỉ XIX. Với tài văn chương lỗi lạc đã vậy lại còn có tài kinh bang tế thế, lưu danh sử sách đến muôn đời sau. Nguyễn Công Trứ như sống cuộc đời một hàn sĩ có lúc cầm quân chinh chiến cũng lại có lúc làm lính thú, lúc làm đại quan. Với ông thì vinh nhục cũng đã từng, thăng trầm đã trải, nhưng lúc nào ông cũng hăm hở chí nam nhi, luôn sòng phẳng với nợ tang bồng, sống vì một khát vọng phi thường. Chi nam nhi còn thể hiện vô cùng sâu sắc trong bài “Bài ca ngất ngưởng”.

Đã mang tiếng ở trong trời đất

Phải có danh gì với núi sông

Tác giả Nguyễn Công Trứ sáng tác bài thơ "Bài ca ngất ngưởng" khi đã về trí sĩ tại quê nhà. Đọc bài thơ người ta cũng dễ dàng nhận thấy được bài thơ như vang lên giống như một lời tự thuật về cuộc đời và cũng từ đó ông Hi Văn như đã tự hào về chính tài năng, công danh của mình. Thông qua đây cũng đã biểu lộ một sự cá tính, phong cách phóng khoáng ở đời.

Chỉ nghe từ "Ngất ngưởng" đã gợi cho người đọc một sự không vững, ở những chỗ cheo leo để đổ, để dễ rơi. Trong tác phẩm này cũng đã thể hiện hiện được đây chính là một cuộc sống khác đời và bất chấp mọi người nghĩ gì. Sự ngất ngưởng này cũng đã được tác giả Nguyễn Công Trứ như đã nâng lên thành một bài ca, thành một điệu hồn với biết bao nhiêu niềm tự hào và cùng với sự say sưa hiếm thấy.

Thêm với đó chính là khổ đầu cất cao một tiếng nói, một lời tuyên ngôn của đấng nam nhi, cất cao một đấng tài trai.

Vũ trụ nội mạc phi phận sự

Ý thơ như muốn nói mọi việc trong vũ trụ chằng có việc nào không là phận sự của ta. Đây cũng chính là một cách nói phủ định để khẳng định chính với tâm thế của một nhà nho chân chính. Với cái tâm thế như vậy, ấy vậy mà “ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng". Hi Văn là một biệt hiệu của Nguyễn Công Trứ. Còn với “Tài bộ" chính là tài năng lớn có rất nhiều tài năng. Sử dụng rất đắt chữ "lồng" trong câu thơ có nhiều cách hiểu khác nhau có thể là vào lồng chính là vào một khuôn phép vua chúa cái nơi chật hẹp, tù túng với cái chính cái tài đội trời đạp đất của ông. Cách hiểu nữa đó chính là lồng chính là trời đất và vũ trụ. Và cách hiểu thứ hai cũng được xem là hợp lý hơn.

Xem thêm:  Lập dàn ý phân tích cảm nhận bài thơ Nhàn

Chí làm trai nam bắc tây đông

Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể

Thế rồi khi đã xưng danh, nhà thơ Nguyễn Công Trứ dường như cũng đã tự khẳng định tâm thế mình, "tài bộ" mình, rồi chính chí nam nhi của mình mang tầm vốc vũ trụ. Ông Hi Văn là một người có thực tài và thực danh, công việc học hành thi cừ, ông dám thi thố với thiên hạ đó chính là “Cái nợ cẩm thư phải trả xong". Năm 1819 tác giả Nguyễn Công Trứ đỗ Thủ khoa trường Nghệ An, khi đó ông làm quan võ, giữ chức Tham tán và làm quan văn, là Tổng đốc Đông (Hải Dương và Quảng Yên). Với tài năng như vậy thì chính tiếng tăm lẫy lừng để “Làm nên đấng anh hùng đâu đấy tỏ". Khi ông đứng lên trên đỉnh cao danh vọng bời có văn võ toàn tài, bởi có "gốm thao lược", và cũng lúc ông Hi Văn mới trở thành một người “ngất ngưởng" vì lúc này ông là một con người hơn đời và hơn thiên hạ.

Khi Thủ khoa! khi Tham tán! khi Tổng đốc Đông

Gồm thao lược! đã nên tay! ngất ngưởng

Độc tiếp bốn câu tiếp theo (khổ giữa) người đọc có thể cảm nhận thấy được ý thơ mở rộng, tác giả Nguyễn Công Trứ dường như càng tự hào và khẳng định mình là một con người có tài kinh bang tế thế. Trong thời loạn thì xông pha trận mạc, giữ trọng trách trước ba quân. Trong thời bình thì giúp nước giúp vua, làm "Phủ doãn Thừa Thiên",…

Xem thêm:  Giải thích ý nghĩa câu ca dao "Ta về ta tắm ao ta"

Loading...

Đô môn giải tổ chi niên

Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng

Phân tích bài thơ Bài Ca Ngất Ngưởng của tác giả Nguyễn Công Trứ rất hay

Phân tích bài thơ Bài Ca Ngất Ngưởng

Khi trở lại đời thường, cụ Thượng Trứ lúc này đây cũng đã hành động một cách ngược đời, hình như để giễu đời với tất cả sự ngất ngưởng. Độc giả như ngạc nhiên biết bao nhiêu khi một vị đại quan thuở nào "ngựa ngựa xe xe" thì đến nay chỉ cưỡi bò vàng và cho bò đeo đạc ngựa. Khi đó cả người và bò vàng đều ngất ngưởng giống như thách đố thế gian. Người đời xưa vẫn cứ truyền tụng về hình ảnh của ông Hi Văn:

Xuống ngựa, lên xe, nọ tưởng nhàn

Lợm mùi giáng chức với thăng quan

Điền viên dạo chiếc xe bò cái

Sẵn tấm mo che miệng thế gian

Theo dõi tiếp với tám câu tiếp theo trong hai khổ dôi nói lên một cách sống ngất ngưởng. Nhất là xưa kia là một vị đại thần, một danh tướng sống một cuộc đời hiền lành và bình dị cứ đủng đỉnh mà đi hết dãy núi này đến dãy núi kia.

Kìa núi nọ phau phau mây trắng

Tay kiếm cung mà nên dạng từ bi

Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì

Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng…

Nguyễn Công Trứ như cũng đã sống hết mình và chơi cũng hết mình khiến chon gay cả “bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng" là một tứ thơ độc đáo của tác giả gửi gắm. Đọc đến câu thơ này người đọc cũng sẽ cảm nhận thấy có một sự tự trào gợi ít nhiều hóm hỉnh. Khiến cho bụt cười, hay thiên hạ cười? Hay đến ông Hi Văn tự cười mình? Tất cả  như đã thoát vòng danh lợi rồi, thì chuyện "được” hay “mất" là lẽ đời. Hay đó chính là một chuyện "khen” hay “chê" của thiên hạ cứ bỏ ngoài tai. Khi một người có bản lĩnh, có tài đức thì mới có một thái độ phủ định như thế được và dám sống vượt lên trên mọi thế tục. Tuy là ngất ngưởng mà trong sạch, thanh cao cho đến câu thơ hay nhất trong bài “Bài ca ngất ngưởng”

Xem thêm:  Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc

Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng.

Không Phật, không Tiên, không vướng tục

Sử dụng cách ngắt nhịp 2 cùng với đó là nghệ thuật hòa thanh bằng, thanh trắc cùng với lối nhấn, lối diễn tả cứ trùng điệp khiến cho câu thơ như đã pphong phú về nhạc điệu đồng thời cũng biểu lộ một phong thái vô cùng ung dung yêu đời và ham sống, chẳng chút vướng bận gì.

Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú

Nghĩa vua, tôi cho vẹn đạo sơ chung

Trong triều ai ngất ngưởng như ông!

Tác giả Nguyễn Công Trứ tự hào khẳng định mình chính là một danh thần thuỷ chung, luôn trọn vẹn "nghĩa vua tôi". Chúng ta không thể phủ nhận được công danh mà Nguyễn Công Trứ để lại cho đất nước cũng như cho nhân dân có kém gì Trái Tuân, Nhạc Phi, Hàn Kỳ,… ở đời Hán, đời Tống bên Trung Hoa đâu chứ. Thực sự chính với cái bản ngã phi thường của nhà thơ cũng đã được phô bày lên cực độ.

Thơ hát nói – Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ đạt đến đỉnh cao nghệ thuật. Bài thơ đã tạo nên một giọng điệu mạnh mẽ, hào hùng thêm với đó ta còn nhận thấy được ở đây chính là một chất tài tử hoà nhập với chí anh hùng, nợ tang bồng, chí nam nhi. Bài thơ chính là một sáng tác vô cùng độc đáo của Nguyễn Công Trứ và được nhiều người biết đến.

Minh Vũ

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Share this post