Phân tích bài thơ Từ Ấy của nhà thơ Tố Hữu rất hay

Đề bài: Phân tích bài thơ Từ ấy của nhà thơ Tố Hữu.

Bài làm

Tố Hữu là nhà thơ được coi là lá cờ đầu thơ ca Việt Nam. Các chặng đường sáng tác của ông thường gắn liền, song hành với các giai đoạn đấu tranh cách mạng của đất nước.Chính điều đó, thơ ông mang tính lịch sử với nội dung trữ tình-chính trị. Trong đó, tập thơ “Từ ấy” đánh dấu sự mốc khởi đầu khi chính thức ông được kết nạp vào Đảng, mở đầu cho quá trình cách mạng của nhà thơ. Và trong tập thơ, bài thơ cùng tên tập thơ đã thể hiện rõ tiếng ca gieo vui khi nhà thơ được đón nhận lý tưởng Đảng.

Phút giây từ ấy, phút giây được gặp gỡ lý tưởng cách mạng đã đem đến cho nhà thơ biết bao kỳ diệu thiêng liêng bởi nó mở ra điều mới mẻ lạ lẫm chưa từng có trước đây. Nó trở thành một thời điểm có ý nghĩa khai sinh ra một nhà thơ-người chiến sĩ cách mạng. Bồi hồi nhớ lại phút giây ấy, nhà thơ đã sử dụng những hình ảnh tuyệt đẹp, niềm vui sướng mê say khi bắt gặp lý tưởng Đảng:

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lý chói trong tim

Trong biết bao hình ảnh diệu kỳ cuộc sống, nhà thơ đã lựa chọn hình ảnh “nắng hạ” và “mặt trời”. “Nắng hạ” là hình ảnh rất gợi cảm, tia nắng chói chang rực rỡ sau những ngày đông tháng giá chứ không phải những ánh nắng dịu dàng của trời xuân hay ánh sáng đẹp trời lãng mạn của buổi chiều thu. Với động từ “bừng” đặt giữa câu thơ, nhà thơ đã tô đậm một nguồn sống mạnh mẽ, nguồn sáng ấy xua tan đi đểm tối toả sáng tâm hồn người dân nô lệ. Hình ảnh “mặt trời” là một hình ảnh ẩn dụ đầy sức ý nghĩa, tượng trưng cho lý tưởng cộng sản. Nhà thơ Tố Hữu đã ví lý tưởng cộng sản là mặt trời chân lý để gợi lên một nguồn sáng ấm nóng rực rỡ bất diệt. Với hai hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng, nhà thơ đã bày tỏ những nguồn cảm xúc dồi dào và lòng biết ơn vô hạn với lý tưởng Đảng. Được đón nhận những nguồn ánh sáng chói loà ấy, nhà thơ không chỉ đon nhận bằng lý trí tỉnh táo mà bằng cả trái tim sôi nổi của tuổi trẻ. Và từ ánh sáng chói qua tim ấy, mặt trời đã đem lại sự sống làm bừng lên ánh sáng của cuộc đời nhà thơ:

Xem thêm:  Soạn bài Chí phèo (phần tác giả)

Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim

Tâm hồn nhà thơ đã hoá thành tâm hồn tưng bừng sức sống qua lối so sánh và nghệ thuật vắt dòng. Hồn tôi là một mảnh hồn cô đơn rét mướt tàn phai thưở nào. Nay trở thành một vườn hoa lá đậm hương và rộn tiếng chim. Niềm vui hoá thành âm thanh rộn ràng. Những tiếng chim hót ngọt ngào, những sắc hoa lá tươi xanh rực rỡ thành hương thơm toả lan ngọt ngào. Chính lối vắt dòng từ câu thơ thứ ba tràn xuống câu thơ thứ tư như tái hiện một dòng cảm xúc tuôn trào như suối nguồn, như âm thanh của một tiếng reo phấn khởi hân hoan, phơi trào niềm vui sướng trong lòng mình. Đoạn thơ là lời hồi tưởng đã qua phút giây từ ấy. Vậy mà đến mãi hôm nay những ký ức của “Từ ấy” vẫn còn nguyên vẹn, cảm sáng sáng bừng chói lọi không gian. Phải đặt vào thời điểm trước đây, ta mới thấy quả thật niềm vui ấy mới lớn lao đến mức nhường nào. Có những tháng ngày băn khoăn kiếm lẽ yêu đời:

Bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước

Chọn một dòng hay để nước trôi

Phút chốc tâm hồn ấy đã được khai quang, Đảng đã cho tôi “sáng mắt sáng lòng” đã thổi bừng lên niềm vui say mê trong tâm hồn lòng người thanh niên trẻ tuổi. Đã khai sáng cho tâm hồn để nó cất lên thành âm điệu chung: Âm điệu lý tưởng Cách Mạng.

Xem thêm:  Rủ nhau xuống bể mò cua - Đem về nấu quả mơ chua trên rừng

Từ ấy tựa như một cánh cửa kỳ diệu đem dến những chuyển biến nhận thức về lẽ sống trong cái tôi của nhà thơ:

Tôi buộc lòng tôi với mọi người

…Tôi đã là con của vạn nhà

Từ nhận thức về lẽ sống, nhà thơ đã có chuyển biến sâu sắc về tình cảm. Vậy tâm hồn nhà thơ đã hướng đi đâu? Chắc chắn sẽ hướng về thế giời bên ngoài, hướng về cuộc sống nhân dân trong cảnh lầm than, hướng về môi trường tranh đấu. Và hình ảnh cuộc đời ấy được hiên lên rất gần gũi. Không gian bao trùm “trăm nơi” rộng lớn, trải suốt chiều dài Tổ quốc. Con người hướng tới là “mọi người” là những con người “hồn khổ”, “kiếp phôi pha”, “cù bất cù bơ”. Họ là những con người cần lao dưới đáy cùng của xã hội. Đến với những con người ấy, nhà thơ nhen nhúm lên trong tim hồn họ một ngọn lửa đấu tranh và liên kết thành một sức mạnh chung thành, một khối đại đoàn kết vững chắc vững dậy phá tan xiềng xích:

Gần gũi nhau cho thêm mạnh khối đời

auto draft 7 - Phân tích bài thơ Từ Ấy của nhà thơ Tố Hữu rất hay

Phân tích bài thơ Từ ấy

Và cái tôi trong “từ ấy” một khi đã được đón nhận mặt trời chân lý, không chỉ chan hoà với cuộc đời mà còn chủ động mà còn khát khao mở rộng tấm lòng mình. Nhà thơ đã tìm thấy một ngôi nhà chung với kiếp người cần lao: “là con”, “là anh”, “là em”. Lối xưng hô thể hiện một tình cảm yêu thương chói chang trong lời thơ. Ở ngôi nhà ấy, nhà thơ đã trở thành một thành viên gắn bó cùng một gia đình. Điệp từ “Tôi đã là” tựa như một lời thề sắt son với nghĩa vụ, trách nhiệm của một người cách mạng. Và quả thực, Tố Hữu đã như vậy trong tập thơ “Từ ấy” cũng như trong cả đời cách mạng cả đời thơ. Và chính nhân dân và cuộc đơi là muối mặn và phù sa bất tận trong thơ ca. Đã có biết bao kiếm phôi pha đi vào thơ Tố Hữu đầy nhức nhối, là lão đầy tớ khốn khổ, là em bé rao trong đêm “một tiếng rao đêm”. Có thể nói, cuộc sống vĩ đại của nhân dân đã làm nên một nhà thơ cách mạng lớn.

Như vậy với thể thơ thất ngôn thể hiện sự trang trọng, nghiêm trang đối với cách mạng với lý tưởng Đảng, nhà thơ Tố Hữu đã dẫn dắt người đọc vào một bầu trời lý tưởng cao đẹp và cao cả biết bao, và thấy ý nghĩa to lớn tầm ảnh hưởng của cách mạng như nào.

Xem thêm:  Soạn bài phân tích đề, lập dàn ý bài văn nghị luận

Với “Từ ấy”, một lý tưởng thật đẹp, là bài học, quan niệm sống đẹp, tấm gương sáng cho tuổi trẻ học tập.