Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân rất hay

Loading...

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Bài làm

Nhà văn Nguyễn Tuân là nhà văn lớn là một người nghệ sỹ suốt đời đi tìm cái đẹp. Nhà văn có một kho kiến thức uyên bác và phong cách độc đáo và chính ông đã đưa thể loại truyện ngắn và tùy bút ở Việt Nam lên một tầm cao mới. Và trong đó không thể không nói đến tác phẩm “Chữ Người Tử Tù” với nhân vật Huấn Cao – một nhân vật có đủa tài hoa cũng như phí phách, thiên lương.

Nhân vật Huấn Cao được xây dựng lên là một người anh hùng đã lãnh đạo nhân dân chống lại triều đình. Có thể thấy được chính cuộc khởi nghĩa bị thất bại, Huấn Cao bị kết án tử hình. Thế rồi chính trong lúc đang đợi ngày ra pháp trường, thì người tử tù này đã được đưa đến giam giữ ở một nhà ngục của tỉnh Sơn. Khi chúng ta đọc tác phẩm cũng sẽ nhận thấy được phẩm người đọc thấy hình tượng nhân vật Huấn Cao lúc này đây cũng như mang bong dáng của người anh hùng Cao Bá Quát. Chúng ta đều biết rằng nhân vật Cao Bá Quát sống vào thế kỷ XIX là người anh hùng của dân tộc, đồng thời cũng chính là một vị lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa nông dân ở Mĩ Lương năm xưa. Không chỉ vậy mà chính ông cũng được xem là nhà thư pháp lừng danh một thời, ông cũng đồng thời chính là một nhân cách thanh cao cả đời chỉ biết cúi đầu trước hoa mai.

Nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã thấy được cũng chính vì có rất nhiều điểm tương đồng như thế, nên có thể nói nhân vật Huấn Cao đã được xây dựng từ nguyên mẫu có thật trong lịch sử là người anh hùng Cao Bá Quát. Thông qua ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân bạn đọc có thể nhận thấy được nguyên mẫu lịch sử này đã đi vào trang văn một cách tự nhiên và trở nên lung linh tỏa sáng biết bao nhiêu.

Nhân vật Huấn Cao là một con người văn võ toàn tài nhưng ở đây chúng ta chỉ đi sâu vào khía cạnh tài hoa nghệ sĩ của nhân vật. Xây dựng lên nhân vật cũng chính là một nhà thư pháp lừng danh. Ai ai cũng biết đến Huấn Cao là người có tài viết chữ rất nhanh và đẹp. Trong chữ Hán là chữ tượng hình hệ ô vuông, khi một người học chữ Hán phải nhớ được mặt chữ mới viết được. Cũng vì là chữ tyowjng thanh cho nên dường như cứ ẩn sâu trong đó ta nhận thấy đây không chỉ là một sự ý nghĩa mà còn là một quan niệm về văn hoa, quan niệm về triết lý nhân sinh. Tất cả nhưu cũng đã thể hiện được cái mơ ước, chính cái khát vọng của người chơi chữ. Và người viết được chữ Hán chắc chắn phải là một người có học vấn vô cùng uyên bác.

Xây dựng lên nhân vật Huấn Cao với tài năng khác thường lí tưởng. Người đọc như có thể nhận thấy được ở Huấn Cao mới chỉ viết chữ có 3 lần để dành tặng cho ba người tri kỷ mà thôi. Thế như chỉ bấy nhiêu đó thôi mà tài thư pháp của ông đã nổi tiếng khắp vùng Tỉnh Sơn, tiếng tắm của ông cũng đã bay vào tận chốn thâm sâu tăm tối, nơi tù ngục – nơi mà chỉ có cái ác và cái xấu ngự trị vậy mà chữ của ông đã khiến cho con người nơi đây phải ngưỡng mộ. Thực sự thông qua đây  mới có thể nhận thấy được tài năng của Huấn Cao thật tốt biết bao nhiêu.

Nhân vật Huấn Cao có tài viết chữ đẹp đến mức đã khiến cho quản ngục – đó là một người đối lập với ông về mặt xã hội đã phải ao ước có được. Quản ngục luôn ao ước rằng ngay từ khi mới biết đọc vỡ chữ nghĩa chữ thánh hiền,quản ngục đã có một ao ước là một ngày được treo ở trong nhà riêng mình có được một câu đối do tay ông Huấn Cao viết thì mãn nguyện lắm. Với cách xây dựng nhân vật như vậy người đọc có thể nhận thấy được chính vẻ đẹp của con chữ Huấn Cao lúc này đây cũng trở thành một sở nguyện trong suốt cuộc đời của viên quản ngục.

Thông qua cách đánh giá của viên quản ngục, thì người đọc có thể nhận thấy được rằng chữ của Huấn Cao được coi như vật báu trên đời vậy. Thông qua câu miêu tả nhắc đến tài năng của Huấn Cao ngắn gọn như vậy thì cũng phần nào hiểu được tài năng của ông Huấn Cao “Chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm. Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”. Với những nhận xét trên của Quản Ngục cho thấy chữ của Huấn Cao lúc này đây cũng đã trở thành sở nguyện mà giá trị của nó còn được vật chất hóa như vật báu ở đời.

Loading...

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân rất hay

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao

Và như để  có được chữ của Huấn Cao, thì viên uản ngục đã phải hạ mình, không chỉ thế quản ngục đã biệt đãi với Huấn Cao. Chính viên quản coi ngục mà lại đi cung kính biệt đãi tử tù thì đó là chuyện không bình thường một chút nào. Đồng thời với hành động này dường như cũng đã lại phạm vào điều cấm kị của triều đình. Có thể thấy được chính việc làm ấy nếu bị triều đình phát giác thì rất có thể phải trả giá bằng tính mạng. Viên quản ngục đường đường là viên quan triều đình, và ông ta chắc hẳn phải hiểu điều đó hơn ai hết, thế nhưng chi cần có được chữ của Huấn Cao, quản ngục lúc này đây luôn luôn sẵn sàng chấp nhận sự thiệt thòi về mình, sắn sàng bất chấp cả tính mạng.

Chỉ với phân tích trên có thể thấy rằng tài năng thư pháp của Huấn Cao đã đạt tới cảnh giới khác thường lý tưởng và vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao là người có khí phách.  Ngay cả khi bị áp giải đến nhà lao của quản ngục thì Huấn Cao quay lại bảo với các bạn mình đó là “Dệt cắn tôi,đỏ cả cổ lên rồi.Phải dỗ gông đi”. Huấn Cao như không hề thấy lạ lùng khi đứng trước cái chết mà cứ vẫn chứng tỏ được phí phách của một người tử tù luôn luôn hiên ngang.

Nhân vật Huấn Cao – một tử tù mà được quản ngục vào thăm thì thường sẽ cảm thấy vô cùng vinh dự hoặc chắc chắn là sẽ vô cùng sợ sệt bởi đó là người nắm quyền sinh quyền sát. Quản ngục là người đã nắm tính mạng của mình trong tay. Thế nhưng Huấn Cao luôn luôn nghĩ, quản ngục có thể là một kẻ tiểu nhân, hắn sẵn sàng dùng mọi mánh khóe nhà lao để có thể  tra tấn, hành hạ ông khi ông tỏ ý bất phục. Nhưng một điều khác lạ ở đây là Huấn Cao vẫn cứ thẳng thừng đuổi quản ngục ra khỏi mà ông vẫn thẳng thừng đuổi quản ngục ra khỏi nhà giam mà không sợ điều gì hết.

Cho đến đêm cuối trước ngày ra pháp trường trong tư thể cổ đeo gông chân vướng xiềng xích, ấy vậy mà Huấn Cao vẫn ung dung điểm tô bức thư pháp. Thực sự đó cũng chính là những con chữ thể hiện hoài bão tung hoành ở đời mỗi người. Thế rồi cũng chính ngày hôm sau lên đoạn đầu đài, vậy mà ông Huấn Cao lúc này đây cứ vẫn ung dung dành cái đêm của cuộc đời mình, ông đã dành những thời khắc cuối cùng ấy để ung dung sáng tạo vẻ đep cho đời. Nhân vật Huấn Cao giống như một ngôi sao băng đẹp trước khi từ biệt vũ trụ vẫn để lại một vệt sáng cho đời, đó quả thực là một luồng ánh sáng rạng rỡ nhất, đẹp nhất.

Ở nhân vật Huấn Cao còn hiện lên là một vẻ đẹp thiên lương là bản tính lương thiện được trời phú bẩm ngay từ khi mới sinh ra. Thế rồi cũng chính bản thân Huấn Cao là người có thiên lương, điều này có thể nhận thấy được ông thể hiện rõ ràng. Huấn Cao không màng danh lợi mà ông là một kẻ có tài, sử dụng cái tài đó để có thể tạo dựng cho mình một cuộc sống vô cùng sung túc. Trái ngược ở đây là ông không hề ham lợi mà là một người chính trực, không bao giờ bị bạc vàng làm lu mờ đi tất cả – đó  là vẻ đẹp thiên lương.

Thông qua hình tượng nhân vật Huấn Cao nhà văn Nguyễn Tuân đã thể hiện quan niệm của mình về cái đẹp. Và đối với Nguyễn Tuân, người nghệ sĩ xuất đời đi tìm cái đẹp luôn luôn cho rằng cái đẹp luôn phải gắng liền với cái tài và cái tài cũng phải đi đôi, đi song hành cùng cái thiện. Nhà văn cũng đã thể hiện được vẻ đẹp thiêng lương, phẩm chất cao quý của Huấn Cao. Chính Huấn Cao cũng là một nhân vật khiến tác phẩm “Chữ người tử tù” có sức sống đến tận ngày hôm nay.

Vũ Huệ

Share this post