Phong cảnh quê hương em

PHONG CẢNH QUÊ HƯƠNG EM

Quê hương là chùm khế ngọt 

Cho con trèo hái mỗi ngày 

Quê hương là đường đi học 

Con về rợp bướm vàng bay.

Mỗi người đều có một quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của mình để mà thương mà nhớ. Từng tấc đất quê hương đã gắn bó với em như ruột thịt. Chính nơi đây, em đã được sinh ra và khôn lớn, nên người.

Cũng giống bào làng quê Việt Nam khác, quê em có lũy tre xanh, cây đa, giếng nước, sân đình. Vừa bước chân tới quê em là thấy ngay lũy tre xanh xanh lấp ló đầu làng, như một bức trường thành bao bọc xóm thôn. Tre bảo vệ con người, tre tỏa bóng mát rượi, cây tre gắn bó với người dân quê em từ khi còn nằm trên nôi tre đến khi chống chiếc gậy tre mà bước đi. Những ngày hè nắng nôi, tre tỏa rợp bóng mát cho các bác nông dân ngồi nghỉ ngơi lấy sức. Dưới bóng mát của tre, lũ trẻ chúng em chơi trò kéo co, ô ăn quan… Tiếng cười đùa ríu rít vang vào tận làng. Cạnh lũy tre là cánh đồng thẳng cánh cò bay. Cánh đồng đã cho những hạt thóc vàng nuôi sống làng em suốt mấy đời nay. Bây giờ là lúc mới cấy xong. Gió xuân nhè nhẹ thổi, tạo nên những đợt sóng lúa đuổi nhau liên tiếp. Màu xanh của lúa, mạ non và màu xanh của hoa màu hòa quyện vào nhau tạo nên một tấm thảm xanh khổng lồ. Bầu trời buổi ban mai mới trong xanh làm sao. Ông mặt trời thức dậy vén bức màn mây chiếu những tia nắng đầu tiên xuống mặt đất. Vạn vật thức tỉnh, hút nhựa sống tràn trề của mạch đất. Những cây mạ xanh non mơn mởn đầy sức sống đang vươn lên đón ánh nắng mặt trời và uống no sữa của mẹ đất để lớn lên. Lớn mau nhé mạ non! 

Xem thêm:  Đề thi thử Vợ chồng A Phủ theo hướng giảm tải 2020

que huong - Phong cảnh quê hương em

Em yêu quê hương mình và tự hào về nó biết bao

Đi theo con đường nhỏ đã được rải bê tông là vào được làng em. Trên con dường này, hằng ngày mọi người đi lại chuyện trò với nhau rất vui vẻ. Buổi sáng, mọi người bắt đầu ra đồng. Chúng em lại cắp sách đến trường, khăn đỏ bay bay phấp phới. Chim hót ríu rít, hàng cây rung rinh chào ngày mới. Những hạt sương long lanh nhún nhảy theo điệu nhạc của gió. Bên lề đường, những cửa hàng đã bắt đầu mở cửa. Dọc bờ đê, xe cộ đi lại nhộn nhịp. Những ngôi nhà hai, ba tầng đã bắt đầu hiện lên dưới làn sương mờ mờ ảo ảo.

Từ con đê nhìn xuống là đòng sông Chu trong xanh, ngày đêm uốn lượn hiền hòa. Không biết sông có tự bao giờ, nhưng từ khi sinh ra, sông đã là người bạn thân thiết của em. Sông chảy giữa những bãi mía, bờ dâu xanh ngắt hay bãi cát trắng tinh mịn màng. Nắng đã lên, chiếu những tia nắng vàng rực xuống dòng sông. Các bà, các chị ra sông giặt giũ, từng đoàn thuyền ra khơi đánh cá. Nhìn xa, những cánh buồm như những cánh bướm rập rờn. Sông tốt bụng lắm, xin bao nhiêu nước cũng cho để tưới mát cho ngô, khoai. Nhưng cũng có những ngày lũ lớn, dòng sông sục sôi, đỏ ngầu, dâng nước cao lên định nhấn chìm những ngôi nhà nhỏ bé. Thế rồi, sông như hiểu ý người bén rút nước lại, trở về vẻ bình lặng như xưa. Vào những buổi chiều chăn trâu cắt cỏ, lũ trẻ chúng em ra sông tắm mát té nước vào nhau cười đùa, tiếng cười vang xa. Sông như người mẹ hiền ôm chúng em vào lòng vuốt ve.

Xem thêm:  Phân tích đoạn thơ “Thúy Kiều báo ân báo oán”

Cho dù người dân quê em có đi đâu xa chăng nữa thì vẫn nhớ có lũy tre xanh, cánh đồng lúa, con sông của quê hương thân yêu. Em yêu quê hương và tự hào về nó biết bao:

Quê hương mỗi người chỉ một 

Như là chỉ một mẹ thôi.

Quê hương nếu ai không nhớ 

Sẽ không lớn nổi thành người

(Đỗ Trung Quân)

Em mong sao quê hương sẽ ngày càng đổi mới, tiến tới tương lai nhưng sẽ vẫn giữ mãi vẻ đẹp chân thật, mộc mạc tự nhiên vốn có.

TRẦN THỊ DUNG 

Lớp 6A – Trường THCS Thọ Trường – 

Thọ Xuân – Thanh Hóa